Chưa bao giờ Minh hỏi Thắng về mối tình đầu của anh-chủ nhân của cành lavender khô, người được anh đánh cho nghe một số bản guitar trữ tình. Anh chưa bao giờ đàn cho Minh , hay làm những hành động lãng mạng kiểu như thế, cô cũng không có ý đòi hỏi, cô đủ ‘già” để cảm nhận cuộc sống qua mọi hành động nhỏ nhặt, chứ không cần những sự kiện sến súa để nuôi dưỡng tình yêu như khi 20, và có lẽ anh cũng vậy. Với cô, anh luôn thực tế, đi thẳng vào vấn đề, và luôn hành động như những gì anh đang nghĩ, không rườm rà, vòng vo. (ôm là ôm, mà hôn là hôn, hị hị). Thỉnh thoảng đến nhà anh chơi, cô đều nhìn lên nóc giá sách, và tự hỏi: cái ngày xưa của anh í tuyệt vời thế nào nhỉ, tò mò quá. Đến thời điểm này, Minh nghĩ là nếu có hỏi thì cũng không làm anh thấy đau long hay khó chịu gì đâu, nhưng cô không tự tin vì sợ rằng mình chưa đủ lớn trong tim anh để lấp đầy hết chỗ trống mà cô ấy để lại. Khi còn trẻ, cô yêu EX theo kiểu quên luôn cả thời gian không gian và bản than mình, lúc nào cũng nhớ nhung ...