Skip to main content

Posts

Showing posts from February, 2015

Ngoại truyện 5: Ghen tị

Chưa bao giờ Minh hỏi Thắng về mối tình đầu của anh-chủ nhân của cành lavender khô, người được anh đánh cho nghe một số bản guitar trữ tình. Anh chưa bao giờ đàn cho Minh , hay làm những hành động lãng mạng kiểu như thế, cô cũng không có ý đòi hỏi, cô đủ ‘già” để cảm nhận cuộc sống qua mọi hành động nhỏ nhặt, chứ không cần những sự kiện sến súa để nuôi dưỡng tình yêu như khi 20, và có lẽ anh cũng vậy. Với cô, anh luôn thực tế, đi thẳng vào vấn đề, và luôn hành động như những gì anh đang nghĩ, không rườm rà, vòng vo. (ôm là ôm, mà hôn là hôn, hị hị). Thỉnh thoảng đến nhà anh chơi, cô đều nhìn lên nóc giá sách, và tự hỏi: cái ngày xưa của anh í tuyệt vời thế nào nhỉ, tò mò quá. Đến thời điểm này, Minh nghĩ là nếu có hỏi thì cũng không làm anh thấy đau long hay khó chịu gì đâu, nhưng cô không tự tin vì sợ rằng mình chưa đủ lớn trong tim anh để lấp đầy hết chỗ trống mà cô ấy để lại. Khi còn trẻ, cô yêu EX theo kiểu quên luôn cả thời gian không gian và bản than mình, lúc nào cũng nhớ nhung ...

Mẹ điên

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng. Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể. Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, ...

Ngoại truyện 4: Giáng sinh không quên

Trót nhận lời yêu anh rồi, lại còn hẹn một ngày đẹp trời nữa, nên Minh bị anh khủng bố bằng những lời mời đi chơi không dứt. Phàm là con người mà, nhất là lại đang yêu nhau nữa, ai chẳng muốn được làm cái điều hạnh phúc nhất cho người mình yêu. Thời đại ngày xưa các cụ cổ hủ là thế mà còn cùng nhau ở bụi tre, thì bây giờ, việc anh đòi hỏi được yêu cô cũng chẳng có gì là to tát, nhất là bản thân cô cũng muốn đến với anh rồi. Chỉ là cô vẫn chưa tự tin hoàn toàn, cô sợ anh sẽ chê cô bèo nhèo sau hai lần sinh nở, sợ anh sẽ thẳng thừng mà nói chán cô khi vừa mới mặn nồng xong, như thế thì cô sẽ chết vì xấu hổ và không dám mở lòng với ai nữa. Mấy lần giữa đêm khuya, cô nhớ anh day dứt, muốn gọi anh đến với cô ngay, nhưng không đủ dũng khí mà bấm điện thoại. Cô thì sợ gì cái kiểu cọc đi tìm trâu, (đúng hơn là cọc đề nghị trâu....), nhưng một lần vấp ngã khiến cô luôn phải đắn đo trước khi thể hiện tình cảm, kể cả là ôm, hôn hay giờ đây là làm tình. Anh cũng khéo biết cưa cẩm người ta, cứ 11-...

NGOẠI TRUYỆN 3: MIU ƠI, CỐ LÊN CON

Nếu ai hỏi tôi rằng,khi nào cảm thấy tuyệt vọng nhất? Thì tôi sẽ trả lời ngay, đó là khi con ốm màbác sĩ nói “mãn tính rồi”. Minh sang Sing được7 tháng, mọi việc ở nhà vẫn ổn cho đến một hôm, cô đang ngủ thì nghe tiếng chuôngđiện thoại của bố mẹ gọi tới: -Mẹ không giấu màynữa, tối qua không phải cái Miu đi chơi không ở nhà nói chuyện với mẹ, mà là nóđang ở trong viện. - Cái gì? ….Mẹ….nói rõ xem nào. - Lúc đầu, mẹ cứnghĩ nó bị sởi hay gì đó, không thấy nó sốt, không quấy khóc gì, chỉ thấy nổi mấynốt đỏ tròn nhỏ từ sau tai, rồi lan ra khắp mặt. Mẹ bế nó ra phường hỏi, thì họbảo không phải sởi, đưa đi viện luôn đi. - …….. - Lên viện thì bácsĩ cho nhập viện, bảo là bị xuất huyết giảm tiểu cầu. - Sốt xuất huyếtá? - Không, không bịsốt. Mẹ hỏi nguyên nhân thì bác sĩ nói cứ nhập viện đã.Bây giờ mày tính sao? - Thế giờ aitrong viện với nó? - Cái H, bố mẹchạy ra chạy vào suốt, sang nay mới lấy máu làm một loạt xét nghiệm. - Để con về. - Không thì đợithêm mấy hôm xem sao, mẹ thấy nó vẫn chơi bình...

NGOẠI TRUYỆN 2: SỢI DÂY XÍCH!!!!!!!!!

Thôngbáo cho Thắng về chuyến đi vào tối T6 thì 2 ngày cuối tuần Minh bị anh khủng bốđiện thoại. Lúc thì hỏi em định ở đâu, hay để anh nhờ người quen cho em ởhomestay nhé. Không thì lại đòi :anh mua vé đưa em sang tận nơi ổn định chỗ ởthì anh mới an tâm được. Kì kèo đòi ngày nào cũng gặp mặt để bõ công chờ đợi mấytháng tới. Mặc dù Minh đã nói rằng cô tự lo được, sắp xế mọi thứ ổn thỏa cả chỗở lẫn người ở cùng rồi, nhưng anh vẫn không thể ngừng gọi điện một ngày mấy lầnđược. Tưởng tượng đến cảnh anh ngồi ở nhà mà đi ra đi vào, long như lửa đốt, chỉchăm chăm nghĩ xem lấy cớ gì để gọi điện hoặc gặp cô là Minh lại thấy vừa thươngvừa buồn cười, thành ra cô không thể cáu với anh được. Mãi rồi tối CN, sau khi ănbữa cơm cùng gia đình và một số anh em họ hàng để chia tay, Minh cũng đồng ý đểgặp anh một lát, sau khi anh cứ “năn nỉ mà” đến sốt cả ruột. Thắnglái xe đến dưới “gốc cây” bên đường gần nhà Minh đợi cô ra. Minh hẹn anh 11h vìlúc đó mọi người mới về hết và cô mới cho các con đi ngủ xong, ...

NGOẠI TRUYỆN 1: EM CẦN ĐI THẬT XA ĐỂ TÌM CẢM GIÁC CÂN BẰNG CHO RIÊNG MÌNH

Những ngày sau khi được tòa án hôn nhân thả cho “tự do”, Minh sống trong cảm giác không thật với mọi người, mọi việc xung quanh và cả chính bản than cô. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cứ bủa vây lấy tâm trí của người đàn bà đã một đời chồng khi mới ở cái tuổi bắt đầu chin muồi ấy. Càng nhìn hai đứa con, cô càng thấy chua xót, chúng là kết quả của một tình yêu sâu nặng tưởng chừng không có gì có thể chia cắt nổi,thế mà chính những người trong cuộc lại đẻ tuột mất cái hạnh phúc trọn vẹn. Có nhiều lúc, cô thấy bản than thật vô lí khi cho rằng chính Sóc là nguyên nhân để cô không thể chia tay anh dứt khoát khi bị gia đình ngăn cản, ôi khổ than con. Minh thấy có lỗi vô cùng khi cứ nhìn thấy bố mẹ phải trả lời những câu hỏi soi mói của hàng xóm , anh em họ hàng, thậm chí là của cả khách hàng về cuộc li hôn của cô. Minh xấu hổ khi nhìn gia đình hạnh phúc của anh trai, khi ngày xưa cô đã cãi chày cãi cối rằng cô sẽ được hp bên một người yêu cô thật sự mỗi lần anh khuyên giải cô đừng lấy ...

Ngoại tình, bất ngờ không lường trước -tiếp cuối

4 tháng sau cái ngày chồng Minh biết chuyện cô và Thắng, tức là cái tết thứ 2 gia đình li tán, và tổng cộng là gần 3 năm Minh từ khi Minh đọc được cái tin nhắn khiến cô nghi ngờ chồng ngoại tình, 2 người chính thức ra tòa li dị. Ngày gặp nhau ở tòa, Minh và chồng không nhìn nhau bằng ánh mắt thù hằn nữa, mà có cái gì đó vấn vương. Họ nói chuyện với nhau khá từ tốn và chân tình. -Dạo này anh sống sao rồi? - ...... Đây là lần đầu tiên Minh hỏi về cuộc sống của chồng kể từ khi anh chuyển tới sống ở nhà Q.A. Bản thân cô trước đó không muốn quan tâm tới, vì cô thấy quá đau lòng mỗi khi nghĩ về họ, cô chưa thấy lòng mình đủ thanh thản hay vị tha để có thể hỏi anh một câu tử tế. Nhưng hôm nay thì khác, vì trước đó 3 tháng, anh đã có cuộc nói chuyện thực sư cởi mở với cô. - Em có oán hận anh không? - Có, rất nhiều. - Em có thể tha thứ cho anh không? - Có, nhưng là không thể nếu muốn trở lại như xưa. - Uh, anh xin lỗi, anh thực sự dã làm em khổ rất nhiều. - Khổ thì em chịu được, nhưng ấm ức thì...

Cảm nhận người đọc

Để tổng kết cảm xúc của người đọc! Mọi người comment bên dưới nhé! Hãy đọc hết câu chuyện, sẽ không thừa cho bạn đâu! Bản ngã, cảm xúc và: maruko_1234: E ko biết đây là câu chuyện của chị có thật hay là một tác phẩm truyện ngắn. Nhưng dẫu sao việc ngoại tình ntnay vẫn luôn có trong cuộc sống. E thấy chị khá là mạnh mẽ trong cách cư xử bên ngoài và thường dấu kín cảm xúc bên trong. Nhưng như vậy khổ lắm chị ạ. Người ck của chị theo e đánh giá thì họ sống với chị giờ chỉ còn là vì con cái chứ tình cảm vợ chồng vốn dĩ đã ko còn. Còn chị có lẽ cũng không còn cảm xúc như xưa. Thay vào đó cuộc sống xung quanh đã làm cho chị đánh mất con người của mình mất rồi. Nếu là em rơi vào hoàn cảnh của chị có lẽ e sẽ không đủ tỉnh táo hay nín nhịn để nhìn ck mình cặp kè với người khác đâu ạ. Đàn ông hay đàn bà thì cũng đều là con người, đều có cảm xúc. Một người sống đã hời hợt và ko còn tình cảm với mình vậy mà chị vẫn cố giữ. Đàn ô thật lạ. Họ cho mình cái quyền sai khiến ng khác và khi lấy ng ta về ...

Ngoại tình, bất ngờ không lường trước - Tiếp 1

- Chị ơi, chị gặp em một lát được không? - Có việc gì không? - Chị có thể gặp em coi như là để thông cảm cho một nhân tình thất bại được không? - ..... Minh nhận được điện thoại của Q.A và vội vàng đi ngay tới chỗ hẹn. Cô không còn nhận ra QA xinh đẹp ngày nào, thay vào đó là một bà mẹ trẻ có phần gày gò và nhợt nhạt, phảng phất trên khuôn mặt một nỗi buồn và lo âu dồn nén. Minh hơi nhíu mày nhìn QA khiến cô ta có vẻ ngượng ngùng, cúi xuống nhìn cốc nước, mắt rươm rướm. Minh không hẳn là vui mừng với vẻ ngoài của QA lúc này, mà cô có phần lo lắng cho đứa trẻ mà cô ta đang bế trên tay, nhìn nó có vẻ hơi nhỏ so với những bé cùng tháng. -Nào, có chuyện gì thì cô nói nhanh đi tôi còn về , tối muộn rồi. - ………em…… -Nghe nói hai người mua nhà chung cư rồi? - ……không, không phải đâu chị ơi…..hic hic….. Minh trợn tròn mắt ngạc nhiên trước câu nói ấp úng của QA. Rõ ràng anh và cô đã cùng ra công chứng chuyển tên sở hữu căn nhà sang tên cô, tiền cô đã đưa anh, chỉ còn chờ ra tòa xử lí đơn li hôn ...