1.Minh từng nói vớiThắng rằng, nếu đi xa, cô sẽ nhớ nhất ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dànhcho cô, nhưng thực chất thì không phải vậy. Minh có cái tật hay bị ám ảnh bởi“mùi” của người khác, cô sinh ra ở tuổi trâu nhưng nghe chừng khứu giác lại làcủa con chóa. Mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên cô nghĩ tới là ào vào ôm ấp hônhít nơi cổ , nách, sườn của con gái. (Xin lỗi con trai, vì con lớn quá rồi, nghịchnhiều, mùi của con quá kinh khủng không thể ngửi nổi, nên mẹ đã stop hành độngyêu thương ấy trên người con ) Có những đợt cô phải xa con cả tuần thì cứ đêmxuống là Minh day dứt khó ngủ chỉ vì thèm thuồng cảm giác dúi đầu vào lưng nó. Vớicô, nhớ nhung hình ảnh ánh mắt nụ cười hay giọng nói không day dứt bằng nhớ mùihương, nó khiến ruột gan cồn cào, chân tay bứt rứt. Yêu Thắng, cô cũng “bị” nhưvậy. Thắng rất ưa sạch sẽ, anh ăn mặc cũng đơn giản nhưng tuyệt đối mọi thứ phảiphẳng phiu, chỉn chu, thơm tho. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày nào cũng như ngàynào, anh đều tắm và gội đầu ít nh...
Ngày......tháng......năm...... Mình biết anh coi chụp ảnh như là một đam mê, nó giúp anh quan sát, cảm nhân, yêu thương và trân trọng cuộc sống, nhưng đôi khi nó khiến mình phải ghen tị. Hôm nay, trở về từ miền trung nắng cháy sau 3 tuần công tác dài đằngđẵng, thế mà khi mở cửa bước vào, anh không ôm hôn mình như mọi khi, mà cứ tíu tít khoe “chiến lợi phẩm” tranh thủ đượcnhững lúc rảnh rỗi thả hồn với thiên nhiên. Nào ngọn sóng lăn tăn đầu bờ dịudàng hay những cuộn nước mạnh mẽ xô bọt trắng xóa vào vách đá, nào dây hoa muống biển tím ngát chạy dài theo dải cát, cả những cô gái làng chài vừa thướt tha trong mái tóc dài đen nhánh vừa mặn mà với màu da nâu cháy nắng. Nếu mình không giục anh đi tắm, chắc còn cao hứng liên miên về nguồn gốc hoàn cảnh của những bứcảnh đó mất. Đã quen với sở thích của anh, mình không hề ích kỉ ngăn cấm hay hờndỗi mỗi khi anh quá chăm chú vào màn hình máy tính, vẫn biết cách động viên vàhòa vào từng lời nói của anh mỗi khi anh cao hứng thuyết minh, nhưng mải m...