1.Minh từng nói vớiThắng rằng, nếu đi xa, cô sẽ nhớ nhất ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dànhcho cô, nhưng thực chất thì không phải vậy. Minh có cái tật hay bị ám ảnh bởi“mùi” của người khác, cô sinh ra ở tuổi trâu nhưng nghe chừng khứu giác lại làcủa con chóa. Mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên cô nghĩ tới là ào vào ôm ấp hônhít nơi cổ , nách, sườn của con gái. (Xin lỗi con trai, vì con lớn quá rồi, nghịchnhiều, mùi của con quá kinh khủng không thể ngửi nổi, nên mẹ đã stop hành độngyêu thương ấy trên người con ) Có những đợt cô phải xa con cả tuần thì cứ đêmxuống là Minh day dứt khó ngủ chỉ vì thèm thuồng cảm giác dúi đầu vào lưng nó. Vớicô, nhớ nhung hình ảnh ánh mắt nụ cười hay giọng nói không day dứt bằng nhớ mùihương, nó khiến ruột gan cồn cào, chân tay bứt rứt. Yêu Thắng, cô cũng “bị” nhưvậy. Thắng rất ưa sạch sẽ, anh ăn mặc cũng đơn giản nhưng tuyệt đối mọi thứ phảiphẳng phiu, chỉn chu, thơm tho. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày nào cũng như ngàynào, anh đều tắm và gội đầu ít nh...