Skip to main content

NGOẠI TÌNH – BNKLT - NGOẠI TRUYỆN 6: ĐỜI ĐƯỢC MẤY TÍ???

1.Minh từng nói vớiThắng rằng, nếu đi xa, cô sẽ nhớ nhất ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dànhcho cô, nhưng thực chất thì không phải vậy. Minh có cái tật hay bị ám ảnh bởi“mùi” của người khác, cô sinh ra ở tuổi trâu nhưng nghe chừng khứu giác lại làcủa con chóa. Mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên cô nghĩ tới là ào vào ôm ấp hônhít nơi cổ , nách, sườn của con gái. (Xin lỗi con trai, vì con lớn quá rồi, nghịchnhiều, mùi của con quá kinh khủng không thể ngửi nổi, nên mẹ đã stop hành độngyêu thương ấy trên người con ) Có những đợt cô phải xa con cả tuần thì cứ đêmxuống là Minh day dứt khó ngủ chỉ vì thèm thuồng cảm giác dúi đầu vào lưng nó. Vớicô, nhớ nhung hình ảnh ánh mắt nụ cười hay giọng nói không day dứt bằng nhớ mùihương, nó khiến ruột gan cồn cào, chân tay bứt rứt. Yêu Thắng, cô cũng “bị” nhưvậy. Thắng rất ưa sạch sẽ, anh ăn mặc cũng đơn giản nhưng tuyệt đối mọi thứ phảiphẳng phiu, chỉn chu, thơm tho. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày nào cũng như ngàynào, anh đều tắm và gội đầu ít nhất 1 lần, dù thời tiết là âm độ. Anh không thíchlàm tình vào buổi sáng, vì với anh lúc đó cơ thể chẳng sạch sẽ tí nào. Điểm trừ lớn nhất trên người anh có lẽ là phản lưng lấmtấm mụn trứng cá. Đợt nào chịu khó uống nước thì mụn còn nhẹ nhàng, chứ cứ biarượu vào cái mà xem, chắc chắn mụn có nhân mủ sẽ thi nhau chòi lên đỏ ửng.
- Minh ơi, nặn mụn cho anh đi.
- Nằm sấp xuống
- Nhìn xem nhiều không?
- Dạo này anh uống nước đều đặn nêncó vẻ đỡ rồi đấy.
- Có cái nào thì nặn bằng hết đi.
- 5k/con mụn, đồng ý không?
- Xì……
- Anh ơi, cởi áo này ra.
- Cởi ra làm gì?
- Để em thay , mặc váy này ngồi nặnmụn khó chịu lắm.
- Còn đầy áo trong tủ đấy
- Không , em thích áo này. Mà cởi racho dễ “làm việc”.
- …………
- …………
- Anh ơi,
- Sao em?
- Tí nữa, em hack cái áo này của anhluôn nhé.
- Sao lại hack?
- Em thích.
- Sao tự dưng lại thích áo đàn ông?Mà nó là áo mặc ở nhà, xấu mù mà.
- Hì hì, vì nó rất ‘nặng mùi” củaanh.
- Xì….., mùi hôi à?
- Không, anh có hôi đâu. Anh biết thừaem thích mùi của anh mà.
- Hack để mang về ngửi à?
- Uh, hị hị. Thỉnh thoảng bỏ ra ngửicho đỡ nhớ.
- Kin
- Không giặt luôn. Treo lên mắc, điqua đi lại sờ một tí, ngửi một tí. hị hị
- Èo
- Em bảo này, xong rồi, từ mai, anhcứ mặc một cái áo 3 ngày cho em, cho nó “ảm” thật nhiều mùi vào. Cứ 3 ngày lạimang cho em 1 cái để….đổi.
- Kinh quá. Có mà ngất trên cành quất.
- Em sẽ mặc ở nhà, thỉnh thoảng caohứng mặc luôn đi làm cho nó máu.
- Định làm fan cuồng à? Em điên thậtrồi.
- ÔI zời, đời được mấy tí. Cứ điênnhững gì mình thích, sợ chóa bố con thằng nào. (nói nhỏ nhẹ thôi, chứ ko phải héttướng lên nhé)
- Này…….., ăn với chả nói, con gái màthô lỗ cục cằn.
- Thì sao? Đời được mấy tí mà cứ phảigiả vờ dịu dàng làm hàng? (vẫn nhỏ nhẹ thôi nhé)
- Haizzzzz………..
- Ứ nặn mụn nữa, đưa em ngửi cổ anhtí nào, nhớ lắm rồi…….
- Hì……., em đúng là……, điên vì em mất.
- ……..
- ……..
(Chuyệngì xảy ra tiếp theo thì ai cũng bít rùinhé, hé hé)

2. Mỗi con người,dù mạnh mẽ và từng trải tới đâu cũng sẽ có một yếu điểm. Yếu điểm lớn nhất củaMinh chính là sợ tốc độ. Ngày còn là học sinh cấp 3, mới biết đi xe máy thì côcũng tổ lái lắm, lượn lách vèo vèo như ai. Sau một lần bị tai nạn khá nặng,Minh sợ hẳn. Đường vắng không bóng người, cô cũng chỉ đi tốc độ tối đa là35km/h. Còn đường quang đãng như Vạn Phúc-Vạn Bảo , cô rề rề 25-30km/h, như bòra đường. Thắng biết được điều này nên mỗi khi đèo nhau đi chơi loanh quanh thànhphố, chắc chắn anh sẽ chọn thời điểm thích hợp, rồ ga phóng một đoạn làm Minhngồi sau phải ôm chặt lấy, úp mặt vào lưng, rối rít “anh ơi, đi chậm lại, đi chậmlại”. Tất nhiên, anh chẳng hù cô lâu, nhưng vẫn tỏ ra rất thích thú mỗi khi chứngkiến người yêu bướng bỉnh trở nên nhát cáy lạ thường. Minh tức lắm, cô không làmcách nào trả thù được, dù cố gắng quan sát và thử nhiều chiêu nhưng Minh vẫn khôngtìm ra được yếu điểm của anh. Về đồ ăn, thứ gì anh cũng chiến được, kể cả mắm tôm.Về phim ảnh, từ hành động đến kinh dị, thể loại nào anh cũng chơi. Cho đến mộtngày……., Minh rủ anh đi Yên Tử. Lúc đầu, Thắng có vẻ lưỡng lự, tỏ ý không muốn đi,nhưng thấy Minh phấn khích quá, lại đưa ra kế hoạch: “em xin nghỉ việc giữa tuầnđi ngày thường cho vắng vẻ, tha hồ vãn cảnh mà không phải chen chúc” nghe cũngbùi tai nên anh đồng ý. Chuyến đi sẽ vô cùng vui vẻ, nếu như không có cái ….cáptreo. Minh mua được vé rồi thì tự dưng Thắng thỏ thẻ:
- Em ơi, hay mình leo bộ đi, vừa khỏe, vừa được ngắm cảnh đẹp, mà có khi anh lại chụp được “sóc” cho em.
- Thôi, đời được mấy tí mà phảileo bộ cho mệt. Cứ đi cáp treo cho sướng, thử cảm giác mạnh, lại còn được ngắmcảnh từ trên cao, tuyệt cực kì.
-Em đi cáp treo suốt rồi, còn gì màlạ nữa.
- Nhưng em chưa đi cáp treo Yên Tử,mọi người nói nó ngắn nhưng độ dốc cao nên vẫn thích lắm. Khác hẳn Chùa Hươnghay Bà Nà.
-………
- Đi nào
- ………
- Ơ kìa, đi nhanh lên anh.
- ………
Mặtthắng bắt đầu căng thẳng khi nghe thấy tiếng rầm rì của khu cáp treo. Anh cố tìnhđi thật chậm khiến Minh sốt hết cả ruột, cầm tay lôi đi xềnh xệch. Cô chưa hiểuvì sao Thắng lại có thái độ đó, nhưng chỉ nghĩ là anh thích đi bộ nên vô tư cườinói. Vì quá vắng khách nên Minh cố tình xin anh bảo vệ ở đó cho đi 2 người mộtkhoang, những lúc thế này, đầu óc Minh rất nhanh nhạy để tìm cách “lãng mạn” nhấtcó thể. Chặng thứ nhất trôi qua nhanh quá và nó thực sự chưa có gì đặc biệt. Đếnchặng thứ 2 thì độ dốc lớn hơn hẳn. Vừa vào cáp treo là Thắng ngồi ngay xuốnggiữa ghế, hai tay giang ra bám vào khung tựa đằng sau, mặt ngẩng lên trời. Minhngồi xuống đối diện, nhưng quay lưng lạiphía anh, ngó ra cửa kính, háo hức chờ đợi xem mình sẽ được nhìn thấy gì phía dưới.Cô cực thích khung cảnh rừng núi hùng vĩ, nó mang một vẻ đẹp hoang sơ với đủ cácloại màu sắc của hoa lá. Thấy một loại cây rất lạ, Minh quay lại hỏi Thắng thìthấy anh mặt mày tái mét, mắt nhắm nghiền.
-Ô anh ơi,
-Sao em....? (vẫn ko mở mắt)
- Anh mệt à? Cảnh đẹp thế này sao lạingủ?
- Ờ, anh hơi mệt, em cứ xem đi.
- Đi một tí mà đã mệt à. Em bảo này,anh có biết cây kia ko?
- …….(lắc đầu)……
- Anh đã nhìn đâu mà bảo không biết?
- ……………………
- Anh, mở mắt ra. Ơ kìa….
- …….(lắc đầu)……
- Này, ……anh có mở mắt ko thì bảo?......(chạysang, banh mắt ra)
- …….(lắc đầu, mặt đỏ gay đỏ gắt, mắtnhắm nghiền)…….
- À há….., anh sợ độ cao phải không?
- ……..(gật đầu)……
- Há há há há……….(cười như vớ được vàng)
- ………(cười xấu hổ)……..
- Thảo nào, ……hù……..
Đếnnhững đoạn tiếp nối bao giờ cũng hẫng, Minh biết thế nên cô cứ lấy hai tay, vồ mạnh vào vai anh dọa
-Ối, rơi cáp này…….
- Em tránh ra……
- Anh sợ độ cao thế sao còn ở nhàchung cư làm gì?
- Để tập.
- Có lúc nào em thấy anh đứng ở cửakính nhìn xuống đường mà sợ đâu?
- Ai bảo ko sợ? Vì nó đứng im, khôngdi chuyển nên anh bình tĩnh hơn thôi.
- Thế đi máy bay thì sao?
- Thì cũng như thế này. Không ngồi gầncửa sổ.
- Zời ạ, phí phạm, thế mà cũng đòi làmđàn ông
- Này……,em sợ tốc độ thì sao?
- Anh làm đàn bà như em đi, cái gì cũngđược sợ.
- Haizzzz……
- Anh mở mắt ra, quay ra đây (lấyhai tay banh mắt, vặn cho mặt quay ra cửa kính)
- Không, đừng bắt anh nhìn, anh nônđấy.
- Eo ơi, còn nôn cơ á
- Uh, anh mà nôn là chọn mặt em để nônđấy.
- Cứ thử đi xem nào, thử nôn vào mặtem xem nào. (Lại tiếp tục trò banh mắt)
- Đừng, anh cáu đấy.
- Anh dám cáu với em á?
- …….. (lắc đầu, vẫn nhắm mắt, ngửamặt lên trời)……
- Anh yêu, nào, quay ra đây nhìn emmột tí đi mà….mở mắt ra mà nhìn xem chúng ta đang hòa vào thiên nhiên tươi đẹpbên dưới đi kìa…….(giọng giễu cợt, trêu đùa, tay không ngừng tìm cách để Thắngcúi xuống nhìn)
- Haizzzz……..điên mất.
- ư…ư…ư…..
Khôngcòn cách nào để ngăn cô người yêu bướng bỉnh thích đùa, cáu thì làm buổi đi chơimất vui, thế là Thắng chỉ còn cách kéo cô í ngồi lên đùi, giữ chặt đầu, bắt cô ícúi xuống mặt anh để anh vừa được ngửa cổ, vừa được “nhắm mắt” mà vừa được hôn.Minh biết tỏng , “hơi”cố gắng chống cự, đẩy anh ra, nhưng cũng tiếc : “đời đượcmấy tí mà bỏ lỡ scene lãng mạn hiếm có này”, thế là cô đành để mình lãngquên thiên nhiên. Sự việc yêu đương không đúng nơi đúng chỗ này còn tái diễntrong suốt 2 lượt cáp treo trở về nữa. Tất nhiên, cứ đến đoạn tiếp nối, Thắng lạighì chặt lấy Minh, tưởng chừng như muốn cắn đứt môi cô, còn Minh vừa hôn vừa….cười. . Thôi…..cũng gọi là……đỡ phí 2 cái vé cáp treo. hị hị.

3. Thắng và Minhcó một điểm chung khá hợp , đó là : ngại shopping. Thắng ăn mặc đơn giản, khôngdùng hàng hiệu đắt tiền nhưng quần áo cũng toàn từ các cửa hàng có tiếng quenthuộc, dễ kiếm, thích thì tạt qua lấy1-2 cái. Minh cũng vậy, cô quen tầm hàng không quy tắc trong đống hỗn độn của mộtcửa hàng made in Viêt Nam ở Núi Trúc. Thỉnh thoảng được dịp đi làm về sớm, côghé vào lục lọi, phải hôm vắng khách, chị chủ còn cho Minh đặc quyền đứng mộtchỗ, chị sẽ mang ra những thứ “không treo trên móc”, cứ thế nhét vào cổ Minh đểcô thử, nhanh gọn trong vòng 15-20p. Hai người rất ngại kiểu đèo nhau đi hết cửahàng nọ tới cửa hàng kia chọn đồ, vừa mệt vừa tốn thời gian. Đi siêu thị haytrung tâm thương mại thì càng không, ở đó chỉ ngắm thì được chứ mua thì…..khôngcó xiền. Vậy nên, gặp nhau là họ đi nghe nhạc, xem phim, ăn uống, lượn phố, muasách, không thì về nhà đóng cửa ôm ấp. Về mặt tài chính, họ rất độc lập, chẳngai hỏi ai kiếm được bao nhiêu tiền, tiêu vào những việc gì, và tuyệt đối khôngđể đối phương mua sắm cho cá nhân những thứ đắt tiền, càng không có chuyện vaytiền xin tiền ở đây. Họ xác định là cần thời gian bên nhau nhiều hơn. Chính vìsự riêng biệt về tài chính khiến họ thấy cực kì thoải mái, điều mà “hôn nhân”nhiều khi không làm được. Tất nhiên, không đòi hỏi ở đối phương nhưng không cónghĩa là họ không quan tâm đến nhau. Đi đâu thấy thứ gì hay hay, nhỏ nhắn xinhxắn mà Thắng biết Minh thích thì mua về cho cô: chiếc vòng tay bằng đá kiểu Nhật,đôi hoa tai bạc thái hình cánh cam….. Còn Minh, tiện vào made in VN thì tầm đôiáo ba lỗ hay đôi tất…..cho anh. Có mộtthứ , mà Minh mua về với sự tâm đắc 100% thì Thắng nhất quyết không chịu mặc. Đólà 2 chiếc áo phông đôi màu đen trơn, đen kìn kịt. Anh nhìn nó với ánh mắt khiếpkhủng, còn Minh thì thấy nó thật đặc biệt, mặc vô cùng gọn người. Thuyết phục rấtnhiều lần mà Thắng chỉ nhân nhượng mặc nó trong nhà, còn tuyệt đối không diệnkhi ra phố. Một hôm, Minh đưa tối hậu thư: “Hôm nay đi chơi, anh phải mặc chiếcáo đen, không là em sẽ bỏ về đấy”. Thắng “vâng ạ” cho xong chuyện, rồi đến lúcMinh đợi ở sảnh khu chung cư thì lại thấy anh mặc một chiếc áo phông khác. Cô cốtình giận dỗi, mím môi, không nói, khoanh tay đứng nhìn anh từ lúc bước ra khỏicầu thang máy với ánh mắt hình viên đạn. Thắng cười hiền có ý xoa dịu tinh thầnanh em, nhưng Minh không nhân nhượng.
- Anh lên thay áo kia đi.
- Thôi, để hôm khác anh mặc.
- Anh không mặc phải không?
- Uh, anh không tự tin với cái áo đóđâu.
- Thế thì thôi, em không đi chơi nữa.
Đánglẽ, giận người yêu thì phải bỏ về nhà mình, đằng này, Minh hùng hổ bấm cầuthang máy đi thẳng lên nhà Thắng. Là contrai, Thắng không chấp cái kiểu giận dỗi trẻ con đó của Minh. Anh biết thừa côchỉ cố tình làm quá sự việc lên để làm nũng anh. Tưởng cô bỏ về nhà cô thì anhmới cáu, chứ bỏ về nhà anh thì anh….càng thích. Thắng cũng đi theo Minh lên tầng,hai người không nói gì cho đến khi cửa nhà được đóng.
-Em không đi là tự mất quyền lợi đấynhé. Anh vô can.
- ………….(vùng vằng ngỗi xuống ghế)…..
- Việc gì em phải cáu cho già. Đời đượcmấy tí mà…. (giọng đùa cợt)
- 2 tí, được chưa!....... Ai cho anhđạo ngôn của em hả?
- Haizzzz……
- …………….
- Minh này, có những thứ anh thíchhoặc không thích. Em đừng ép anh chứ?
- Em đã ép anh làm cái gì bao giờ chưa?
- Rồi!
- Hả….. cái gì? Anh nói xem nào? (bắtđầu thấy hơ hớ)
- Nhiều quá, anh không nhớ hết.
- Này, anh đừng có nói điêu cho em rồingụy biện bằng câu “không nhớ” đấy nhé.
- Anh là đàn ông mà thèm điêu à?
- Không điêu thì ah kể ra thử xem.
- Anh nhớ được thì hóa ra là để bụngem chuyện nhỏ nhặt à?
- Em cực kì tôn trọng sở thích cá nhân,tôn thờ sự tự nguyện ,chẳng có chuyện ép anh làm gì mà anh ko thích đâu nhé.
- Thế thì đừng ép anh mặc cái áo này. (Èo, khôn vãi ạ)
- Ơ…..thì…. Nhưng mà em mua tặnganh, đẹp thế , sao anh ko thích nó?
- Không phải anh ko thích nó, mà mặcnó ra ngoài anh ko tự tin.
- Thích thì phải tự tin chứ?
- Thế em thích cái áo bốc mùi củaanh, em có mặc nó ra đường ko?
- Thì….., em là con gái, em khác.
- Con gì thì cũng là con người. Anhcó phải là ông tiên đâu.
- Hức…….
- Thôi nào, sao lại để một cái áo đensì làm tối om mối quan hệ của chúng ta chứ? (giọng đong đưa dã man)
- Cái gì…..
- Thôi thôi, biết rồi, nó đẹp.
- …….. (vẫn bụng xịu)….
- Không đi chơi nữa, ở nhà anh ôm thíchhơn nhỉ? (giọng điêu kinh khủng)
- …………
- Thôi nào, đời được mấy tí…..,lại đây hôn nhau cho sướng đê. (đểu vãi)
- Này…..,ai cho anh…….
- ………
- ………
(Đốmọi người biết họ làm gì đấy? hị hị)
Muốnkhóa mồm đàn bà, cách hiệu quả nhất làkhóa môi họ trước. Thắng rất thong minh trong vụ này. Anh không chỉ khiến Minhtắt đài, mà còn đè ngửa cô í ra, làm một trận mây mưa nảy lửa trong phòng khách,trên chiếc thảm rộng gần cửa kính. Đang thiu thiu ngủ lấy sức sau khi “xúc 3 tấnthan”, Thắng bị Minh đánh thức vì cô ngồi dậy định ra về. Thắng giơ tay ômngang ngực nàng kéo lại gần quặp chặt.
-Em đòi về sớm thế hả?
- Muộn rồi mà.
- Ở đây với anh đêm nay đi, sáng maivề sớm.
- Em đi taxi về cũng được, anh cứ ngủđi. Lúc đến em cũng đi taxi mà.
- Anh muốn ôm em ngủ tới sáng luôn cơ.
- Ôm gì chứ, hai tay hai chân thẳngcẳng .
- Hì, thì vẫn cảm giác em đang gối đầutay mà.
- Thôi đi bố ạ, bố nịnh con vừa thôi.
- Haizzz, lại bắt đầu thô lỗ đấy.
- Hị hị…..ngủ đi em về đây. Chụt! (Cúi xuống hôn kêu một cái)
- Chẹp chẹp….. (mở mắt nhìn trân trân)
- Sao?
- Về thì cứ về, ai bảo hôn, giờ không cho về nữa.
- Há há, bỏ em ra.
- Ko bỏ.
- Haizzzz………
- Minh……. (giọng nũng nịu)
- Sao anh?
- Đời được mấy tí….., làmphát nữa đi.
- Haizzz……trả lại văn cho em!
- Đây, anh trả đây. (Lại kéo xuống hôn)
- …………..
- …………..
Vụ này là no dồn đói góp đây. Phải về tăng thời lượng tập thể dục từ 15p lên 30p mớiđủ sức xúc than mất thôi. Hị hị.
P/S:Đàn ông rất thích phụ nữ tự chủ đấy chị em ạ. Nếu sau khi hẹn hò như trên xong,mà phụ nữ hờn dỗi vì đàn ông không chịu “đòi” đưa về thì sẽ mất điểm. Lúc đó, đànông vẫn sẽ đưa nàng về vì họ có trách nhiệm, Nhưng nếu phụ nữ bảo “để em đi taxivề cũng được” mà đàn ông vẫn đòi đưa về , chứng tỏ họ yêu bạn vô cùng.


Nguồn: FB Thắng Minh

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

NGOẠI TRUYỆN 1: EM CẦN ĐI THẬT XA ĐỂ TÌM CẢM GIÁC CÂN BẰNG CHO RIÊNG MÌNH

Những ngày sau khi được tòa án hôn nhân thả cho “tự do”, Minh sống trong cảm giác không thật với mọi người, mọi việc xung quanh và cả chính bản than cô. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cứ bủa vây lấy tâm trí của người đàn bà đã một đời chồng khi mới ở cái tuổi bắt đầu chin muồi ấy. Càng nhìn hai đứa con, cô càng thấy chua xót, chúng là kết quả của một tình yêu sâu nặng tưởng chừng không có gì có thể chia cắt nổi,thế mà chính những người trong cuộc lại đẻ tuột mất cái hạnh phúc trọn vẹn. Có nhiều lúc, cô thấy bản than thật vô lí khi cho rằng chính Sóc là nguyên nhân để cô không thể chia tay anh dứt khoát khi bị gia đình ngăn cản, ôi khổ than con. Minh thấy có lỗi vô cùng khi cứ nhìn thấy bố mẹ phải trả lời những câu hỏi soi mói của hàng xóm , anh em họ hàng, thậm chí là của cả khách hàng về cuộc li hôn của cô. Minh xấu hổ khi nhìn gia đình hạnh phúc của anh trai, khi ngày xưa cô đã cãi chày cãi cối rằng cô sẽ được hp bên một người yêu cô thật sự mỗi lần anh khuyên giải cô đừng lấy ...