Ngày......tháng......năm......
Mình biết anh coi chụp ảnh như là một đam mê, nó giúp anh quan sát, cảm nhân, yêu thương và trân trọng cuộc sống, nhưng đôi khi nó khiến mình phải ghen tị. Hôm nay, trở về từ miền trung nắng cháy sau 3 tuần công tác dài đằngđẵng, thế mà khi mở cửa bước vào, anh không ôm hôn mình như mọi khi, mà cứ tíu tít khoe “chiến lợi phẩm” tranh thủ đượcnhững lúc rảnh rỗi thả hồn với thiên nhiên. Nào ngọn sóng lăn tăn đầu bờ dịudàng hay những cuộn nước mạnh mẽ xô bọt trắng xóa vào vách đá, nào dây hoa muống biển tím ngát chạy dài theo dải cát, cả những cô gái làng chài vừa thướt tha trong mái tóc dài đen nhánh vừa mặn mà với màu da nâu cháy nắng. Nếu mình không giục anh đi tắm, chắc còn cao hứng liên miên về nguồn gốc hoàn cảnh của những bứcảnh đó mất. Đã quen với sở thích của anh, mình không hề ích kỉ ngăn cấm hay hờndỗi mỗi khi anh quá chăm chú vào màn hình máy tính, vẫn biết cách động viên vàhòa vào từng lời nói của anh mỗi khi anh cao hứng thuyết minh, nhưng mải mê quánhư hôm nay là không được. 3 tuần liền không được gặp nhau, thế mà anh chỉ nhìn mình mỗi một tí rồi phán “hình như empéo lên hay sao í”. Vẫn cảm thấy tự hào khi anh coi mình như môt tri kỉ tin cậy,chia sẻ mọi suy nghĩ, trăn trở và cả dự định ước mơ tương lai với cái thứ của nợmang tên “nhiếp ảnh” kia, mà sao vẫn thấy tủi thân nhỉ? Từ lúc về, đến lúc tắm, rồi cả lúc ăn cơm, mãi tới khi ngồiuống cafe với nhau rồi anh vẫn không dứt ra khỏi cái chuyện chụp choẹt được:
-Minh ơi, lúc anh chụp bức này, mặttrời dường như gần lắm.
- Vânggggggggg, gần thì có mà mặt anh không còn chỗ nào để người ta nhận ra là người da vàng đâu.
- Hì...... Còn để chụp được cảnhnày, anh phải nằm bò ra cát đấy.
- Vậy lúc đấy anh mặc mỗi cái quầnbơi đấy à? Anh làm em tưởng tượng đến cảnh anh quằn quại trên mặt đất quá
- Không, anh có đi tắm biển đâu, quầnsooc áo phông đàng hoàng.
- Thế sao không nằm bò ra như thếlúc chụp mấy cô thiếu nữ kia đi
- .....cốc....., đầu óc em đúnglà.......
- Ứ biết đâu, anh chẳng chụp gì tặng em à?
- Em thích thiên nhiên nên anh chỉchụp trời đất là chủ yếu đấy thôi.
- Em thích thiên nhiên đâu có nghĩalà em thích anh chụp trời đất đâu.
- Thế em thích anh chụp cái gì choem?
- Hì....., để em nghĩ xem nào?
- Em háu ăn thì chắc là lại hoa thơmtrái ngọt hả?
- Không. Em thích nhất loài sóc. Anhchụp sóc cho em đi.
- Sao lại thích sóc?
- Hị hị....., thực ra là, mối tình đầuhay gọi em là “khỉ con” vì cái tội người thì bé mà hay lanh chanh. Nhưng em kothích khỉ, nghĩ tới nó là chỉ toàn thấy lông với lá. Sóc cũng nhanh nhẹn màđáng yêu hơn nhiều phải không?
- Haizzz, em 30 tuổi hay là 3 tuổithế hả? Khỉ với chả sóc, ko chụp
- Sao ko chụp?
-Chụp để cho cái thằng “mối tình đầu”của em nó cười vào mũi cho à?
- Èo, anh ghen đấy à?
- Anh mà phải ghen sao?
- Ko ghen người ta bảo thần kinh đấy
- Vâng, tôi thần kinh, còn cô .....
- Cô làm sao? Làm sao? (sấn sổ)
- Hấp tỉ độ
- Hấp đấy, hị hị.....,(mắt cực gian)bỏ máy ảnh xuống, lại đây với người hấp đi nào anh thần kinh.
- ..ư..ư..ư....
Đấy,bị cưỡng hôn mà vẫn cố nâng niu em máy ảnh, nhẹ nhàng đặt nàng xuống bàn như sợnàng vỡ không bằng. Phải mình á, ném mie nó vào thùng rác cho rảnh. Hức hức, thỏamãn nỗi nhớ rồi mà vẫn ấm ức là sao????
Ngày...... tháng.....năm......
Hôm nay giận với cái tình yêu của mình quá. Vẫn biết tối T6 sẽ làtối hẹn hò cố định, còn thứ 7 được coi là “ngày mất tích”, anh sẽ đi chụp ảnh ởđâu đó, không nhắn tin, không điện thoại. Mềnh là mềnh cũng bận lắm chứ, coi 2 đứa trẻ con cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nhớ với nhung. Rất tôn trọng thóiquen đó của anh, chưa bao giờ mình dằn vặt, đòi hỏi phải nọ kia khi anh muốn cókhông gian riêng cho bản thân. Anh cũng bảo thích nhấtở mình điểm đó. Vâng, xinthưa với chàng, chẳng qua tôi cũng có niềm đam mê riêng, nên cực kì hiểu cho tâm trạng của chàng, chứ phải con khác, nó tra hỏi tới cùng, rồi lẽo nhẽo đòi đi theo cho bằng chít. Đấy, như tối nay, đi chụp cả ngày rồi năng nặc đòi ngườita “thưởng” thêm cho một tối hẹn hò. Tôi biết chẳng qua chàng muốn khoe luôn vàngay những tác phẩm lúc nào cũng được tôi nâng lên tầm “mĩ mãn” mà thôi, nhưngvì tôi trân trọng sự trân trọng của đồng chí nên tôi nhiệt tình tới thăm. Huhu, ai ngờ, chàng cắm cúi ở bàn làm việc cả tiếng đồng hồ, để mặc cho mình muốnlàm gì thì làm. Mỗi khi anh chăm chú lau chùi mấy cái lens hay ngắm nghía nhữngbức hình mới chộp được, mình cảm thấy ở anh có một sự tập trung cao độ, mình cóđứng ngay trước mặt cũng không hề khiến anh xao nhãng. Thường thì anh dành cácbuổi tối rảnh rỗi một mình cho tình yêu lớn ấy, nhưng đôi khi vừa đi xa về, dùcó mình, anh vẫn muốn chiêm ngưỡng những thành quả mới đạt được – như tối nay.Một lần nữa , mình thề là mình không ích kỉ. Thay vì nhõng nhẽo đòi anh quấn lấy, mình thường pha li café, hay cốc nước hoa quả, lục một đĩa phim hay để xem,hoặc làm bạn với anh HBO, khi cao hứng thì tìm trong đống sách một cuốn truyện để đọc..Anh chẳng bao giờ tán dương mìnhvề việc đó, nhưng mình biết sau những giây phút đắm chìm bên bàn làm việc, chắcchắn anh sẽ đi ra phòng khách kiếm mình với cái ôm hôn tràn ngập yêu đương.
-Phim này haykhông em?
- Chắc chắn hay hơn bộ “phim tài liệu” có tựa đề “zai đẹp mê chụp ảnh tự kỉ trong phòng tối, bỏ mặc cô người yêu xinh đẹp bên li café đắng” rồi.
- “Phim” đấy quá sâu sắc và ý nghĩa còn gì?
- Vậy thì mời chàng cứ tiếp tục bộ “phim” ấy của chàng đi.
- Hì…..anh ích kỉquá hả?
- Đúng thế, nênem không muốn bắt chước.
- Ngoan lắm.
- Cái gì đây? Anhnói ai ngoan hả?
- Em chứ ai?
-Em là con anh đấy à?
-Ô ô, hôm nay tự dưng bẩn tính kìa.
-Nài…….
-……..(chạy biến)……
-Anh đứng lại, anh bảo ai bẩn tính hả?
-Em chứ ai. Ngồi yên tĩnh mà ngắm zai đẹp thì ko thích, cứ chúi mũi vào mấy anh ngực bự mê đấm đá làm gì.
-Anh đứng lại. Em thích ngực bự , bắp tay to đấy, anh ko được thế thì ghen tị à.
Thắng đi lượn một vòng từ phòng khách ra bếp,ngoẹo vô phòng sách rồi đi một mạch ra phòng ngủ. Mặc dù mải đuổi theo anh, mồmmép tép nhảy, nhưng Minh vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết là đang bị anh lừa vàophòng. Cô phanh kít lại, hai tay khoanh trước ngực, đứng dựa vào cửa, chu mỏ giễucợt.
-Ế …ề, tưởng lừa em mà dễ à?
-Ai thèm lừa em ?
-Không phải lừa chứa gì, vậy thôi, em đi ra với các anh ngực bự tiếp vậy.
-Hì…..
-Này, đi thật đấy nhé.
Thắng đã quen tính Minh, anh không còn vộivàng rối rít chạy tới dỗ dành như mọi khi nữa, mà thản nhiên nằm ngả ra mấy cáigối, bật ti vi, rồi quay ra nhìn cô rõ trìu mến, đập đập tay xuống mặt đệm ngaybên cạnh:
-Lạiđây với anh. (giọng nói rõ gợi tình)
-Cảtuần mới gặp em, mà rời mắt khỏi máy ảnh là chỉ nhìn thấy cái giường thôi à?
-Vào đây….., anh bật anh ngực bự cho mà xem.
-Hị hị. Hôm nay anh mới đi xa về, em nhân nhượng đấy nhé.
-Được rồi
Vừatinh tướng vừa ngoan ngoãn, mình nhảy lên giường, chui tọt vào vòng tay củaanh. Cảm giác nằm gối đầu lên ngực anh để vừa nghe tiếng đập của lồng ngực vừaxem các màn hành động uỳnh uỳnh trên ti vi thật thú vị. Bình thường, Thắng rấthoạt bát, nhưng chuyến công tác xa vào miền trung vừa rồi gần như vắt kiệt sứclực của anh. Đôi lúc nghĩ lung tung, mình thường ghen tị: “Tại sao có mình mà ánh mắtanh vẫn luôn phảng phất buồn? Anh vẫn bị cuốn vào những cảm giác xa xăm vô định?Anh đang tìm kiếm hay mong chờ điều gì quay lại?”.Mình muốn làm được điều gì đó nhiều hơn thế choanh, nhưng bản thân mình cũng chỉ có thể dành cho anh rất ít thời gian, cơ hội đểchăm sóc cho anh cũng không có. Hai người chỉ có thể gặp nhau vào cuối tuần, hoặcthỉnh thoảng đi ăn trưa. Có lần , Thắng chia sẻ:
-Minhơi, …… (giọng hơi nũng nịu)
-Sao anh?
-Anh mới 30 thôi đấy.
-30 thì sao?
-Mỗi tuần chỉ được gần em có 1-2 lần, không đủ.
-À……, anh cần mấy lần nữa?
-Hả??? thật không? Em chiều anh hả ? (trố mắt ra)
-Thì anh cứ nói là anh cần mấy lần nữa đi.
-Mỗi tuần 3 lần được không?
-Vậy là có tuần thiếu 1, có tuần thiếu 2 phải không?
-Uh
-Đơn giản thôi , anh TỰ SƯỚNG đi. Hệ hệ
-Haizzzz……thế thì nói làm gì.
Thắng không biết rằng, Mình cũng khát khao anh nhiều lắm chứ, Mình cũng đang ở cái tuổi chín muồi của đời sốngtình dục mà. Nhưng mình còn 2 con, chúng cũng cần mình dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ. Nhất làSóc, cu cậu đi học không được xuất sắc và dễ dàng như con người ta, nhiều khi mình phải chấp nhận như vậy, và chẳng dám lơ làkèm cặp. Hai người ở hai nhà khác nhau, tuy cùng một thành phố nhưng sắp xếp gặpđược nhau cũng khó. Nghĩ đến cảnh , tối tối, Thắng ở một mình trong căn hộ vắng,không người chia sẻ ,Mình thấy thương vô cùng, chỉ muốn ào tới để cả hai cùngxoa dịu nỗi cô đơn của nhau. Nhưng.....
Ngày......tháng......năm.......
Hôm nay, Tình yêu đã gieo vào mình một mối thù sâu sắc. Cũng chỉ tại cái con mụ máy ảnh kia kìa. Mình biết mình xấu, nêncó bao giờ đồng ý để cho anh chụp đâu, nhưng như thế không có nghĩa là anh “lénlút” đi chụp cho đứa con gái khác. Hành động của anh ko đáng trách mà đángtrách cái thái độ úp úp mở mở kia kìa. Hôm trước, cũng thành thành thật :“anh đi chụp ảnhcho chân dài” nhưng không hề nói con bé đó có quan hệ thế nào. Suốt một ngày mình kiềm chế để không gọi điện nhắn tin, thoải mái cho anh “đắm chìm” trong đam mê. Rồi hí hửng mừng thầm khi anh “năn nỉ mà” cái chuyện tới cho anh đỡ nhớ.Cố tình mặc cho thật “thoáng mát” và lịch sự, thế mà anh vẫn trầm ngâm mất 30phút trước máy tính. Mình ngó vào, định hỏi anh có uống cafe không thì thấy anhhơi giật mình, dáo dác, vội vàng cất máy ảnh. Biết ngay có chuyện mờ ám, mìnhnhảy xổ tới, một tay đặt nhẹ nhàng lên vai chàng, cố tình áp người thật gầnanh, một tay cầm đè lên tay anh đang cố giữ con chuột. Anh biết phản ứng lúc đósẽ trở thành “manh động” nên chịu trận cho mình kiểm tra. Hóa ra anh đang “lóamắt” với con bé người mẫu. Nó xinh dãman mới đau chứ. Phải mình là con trai, chắc cũng vồ lấy nó sớm rồi. Dưới bàntay của anh, nhìn nó không chê vào đâu được. Giở giọng bất cần, mình bắt đầu tấncông:
-Anh có gì giải thích không?
-Dạ, không ạ.
-Chân dài của anhnhìn mơn mởn quá, bảo sao về nhà rồi mà không thể không ngắm tiếp phải không?
-Vâng ạ, thưa chị.
- Rốt cuộc là tạisao anh phải giấu diếm, lén lút nhìn thế? Rủ em ngắm cùng và bình luận có phảihay hơn không? Em nó có mặc hở gấp đôi thế này, em cũng không thèm ghen đâu.
- Hì...... Em địnhkhông ghen để làm người thần kinh đấy à?
- Không đùa nữa,em khó chịu rồi đấy.
(vùng vằng bỏ raphòng khách)
-........
-........
(anh chả dám chầnchừ, đi theo ngay)
- Anh chỉ xem lạiảnh đã chụp thôi mà, làm gì có “ngắm” đâu?
- Thế thì anh cứđường hoàng mà xem, sao thấy em thì lúng túng thế?
- Anh không muốnem ngỡ ngàng trước tài chụp ảnh của anh. Con bé đó xấu mù, thế mà vào tay anh,lung linh như hoa hậu.
- Xì.....thôi đi.Không phải nói kiểu đó, em đang rất nghiêm túc đấy.
- Trông mặt emnghiêm túc thì càng đáng yêu. Hí hí
- Haizzz....tránh ra
- Anh bảo nè,chân em có ngắn, bụng em có ngấn mỡ, anh không ngắm mà sài luôn đấy thôi. Con bé kia, cái gì của nó cũng ngon mà anh có thèm sớrớ đâu?
- Em không phảicái quần xà lỏn của anh đâu mà sài với ko sài nhá..... tránh ra
- Thế bây giờ emmuốn anh làm gì ?
- Anh nói rõ xem,tại sao anh lại có thái độ úp mở như thế?
- Hì..., thì anhsợ em không muốn “thần kinh” nữa, muốn ghen lồng ghen lộn lên cơ thì anh không xoay được, chẳng may không điềukhiển kịp thái độ thôi mà.
-…………..(xịu mặt, ko thèm nhìn)……
-Thôi mà……
-…………..
-xin phép chị cho em bế cái “bắp chuối” này vào phòng trong nhé?
-Á á …….. (phát rồ vì từ bắp chuối mất)
-Ôi xin lỗi, em lỡ lời.
Chẳng nhẽ hắn đã bế mình lên rồi mà còn cốlàm già, nhỡ cáu quá vứt mình cái phựt xuống đất thì có phải là thiệt không, lạiđành phải ôm lấy cổ hắn. Mối thù này, chắc chắn có ngày ta sẽ đòi cho bằng được.
Ngày…….tháng……năm…….
Cuối cùng mình cũng trả thù được, nhưng chẳngvẻ vang gì,. Phải vận nội công thâm hậu tụ luyện trong mấy chục năm trời, mìnhmới thốt ra được một lời đề nghị ngọt hơn mía lùi: “Anh ơi, chúng mình cùngnhau ngồi đây làm việc được không? Em sẽ không làm phiền anh đâu”. Thấy hiệntrường đã có 2 cốc café, một đĩa hoa quả, thêm ánh mắt giả nai van nài, anhđành nhượng bộ không dùng máy bàn mà mang lab ra phòng khách. Mình luôn tự hàovề khả năng tập trung cao độ mỗi khi giờ trò viết lách, nhưng chẳng hiểu sao cóanh trước mặt là ứ nặn ra câu chữ nào, giỏi lắm chỉ tả cảnh tả người chứ tả nộitâm thì chịu. Nội tâm mình chỉ hướng về anh làm sao nghĩ tới anh Hoàng hay anhNguyễn được? Giữ mồm giữ miệng được khoảng vài phút là len lén dò thái độ anh để chọc phá:
-Anhơi, em bảo nè
-Sao em? (mắt ko rời màn hình)
-Từ giờ, em sẽ chỉ gọi anh là “anh” thôi nhé?
-Chứ chẳng nhẽ là “chị” à?
-Không, ý em là: với những người đàn ông khác, em sẽ gọi cả tên ra, như : anhTùng ơi, anh Dương ơi……. Còn với anh, em sẽ không gọi anh Thắng ơi, mà chỉ đơngiản là “anh ơi” thật dịu dàng và ngọt ngào. Như thế, giữa một đám thanh niêncùng tên là Thắng, em cất tiếng “anh” một cái là tình yêu của em sẽ nhận rangay.
-Xì…… ko cần em gọi, chỉ nghe giọng em lanh lảnh là anh luôn sẵn sàng đợi lệnh rồi
-Biết thế, nhưng em vẫn muốn chúng mình có gì đó riêng đặc biệt.
-Haizzz
-Có đồng ý không hả???
-Biết rồi, ……(lẩm nhẩm) gọi luôn “bố ơi” đi cho lạ……vớ va vớ vẩn
-Cái gì đấy?
-…………… (im bặt)
Một ý tưởng lãng mạn như thế mà vẫn khôngkéo chàng ra khỏi mấy bức ảnh, mình đành ngậm tăm. Lên mạng, lượn một vòng cácdiễn đàn văn chương, đọc một số bài viết hay hay, note lại những ý tưởng vừalóe lên, mình bắt đầu chán. Nói thật chứ, ngồi một mình có khi lại hay, giờ bảochàng biến vào phòng làm việc đi thì hớ, mà làm phiền chàng thì lại áy náy. Mìnhchuyển sang tuyệt chiêu “nhìn không chớp mắt”, thử xem da mặt chàng dày tớiđâu. Với ánh mắt xuyên thấu, mình cố gắng đánh động tới giác quan thứ 6 củachàng nhưng vẫn vô vọng. Chàng chẳng thèm chớp mi.
-Anhơi…..
-Sao em?
-Anh đi pha thêm café đi.
-Em uống của anh đây này
-Haizzzz…….
-………..
--------------------
-Anh ơi……..
-Sao em?
-Dùng từ gì để miêu tả một cô gái đang run rẩy bên người yêu trong cái rét đầu đông nhỉ? Mà run không phải vì lạnh, mà vì tình cảm với anh người yêu í.
-Run lẩy bẩy
-Không, thế là run do lạnh rồi
-Run lập cập
-Haizzz, đã bảo thế là do lạnh mà. Anh ấy đặt tay lên vai cô gái từ phía sau, côấy cảm thấy mình rất run. Nhưng dùng mãi từ run rẩy em thấy nhàm quá.
-Thế thì em viết là “anh đặt tay lên vai làm cô run bắn người”
-Trời ạ, anh ta là ma hay sao mà cô í run bắn?
-Haizzzz, em hét lên làm anh giật mình phát run tay, tắt xừ bức ảnh mà chưa saverồi đây này. (cũng gào to lên chẳng kém)
-………. (đành im bặt)
------------------
-Anhơi……..
-Sao em?
-Em hỏi anh điều này, anh phải trả lời thật nhé.
-Uh
-Nhìn em, em bảo này.
-Đây, bảo gi bảo đi
-Em hỏi thật nhé, anh phải trả lời chân thành đấy.
-Được rồi. Sao nào?
-Không chỉ chân thành mà bằng cả tấm lòng nữa í.
-Haizzz, đã bảo được rồi mà. Không hỏi nhanh là mất quyền lợi đây này.
-Anh…….
-Sao?????
-Anh có……
-Haizzzz, sao, có gì nghiêm trọng tới mức ko nói được cơ à?
-Uh
-Sao? Nói anh nghe
-Thật nhé?
-Uh
-Anh có ăn CỨT không? (mặt gian chưa từng có)
-Này……..(cốc)……. để yên cho anh làm việc.
-Hí hí hí hí (thỏa mãn dã man)
-----------------------
Ngày………tháng………năm…….
Ôi, mình làm sao thế nhỉ? Sao lại có cảmgiác ghen tức tột độ thế này chứ? Cứ tưởng rằng, sự xuất hiện bất ngờ của mìnhsẽ khiến anh vui lắm, hai người sẽ có một buổi tối lãng mạn bên nhau, thế mà….Con bé đó ở ngoài nhìn xinh xắn chẳng kém gì trong ảnh, thế mà anh dám nói dốirằng nó xấu bỏ xừ. Tại sao nó lại có mặt trong nhà anh vào buổi tối được chứ?Ăn mặc thì…..trời ơi….ngon lành hơn hẳn mình. Mình , có phải là mình đang tựti? Mình chẳng có tư cách gì để ngăn cấm chuyện anh có khách, nhưng sao tronglòng lại có một nỗi buồn trĩu nặng đè nén thế này?
Anh không đóng cửa nhà, ít ra đó cũng làhành động thể hiện sự minh bạch giữa đôi nam nữ trong căn hộ vắng. Mọi khi, anhluôn tắt đèn tối om, nhưng hôm nay anh lại để đèn sáng trong phòng làm việc lúccô ta đứng đó, cũng chứng tỏ anh không muốn tạo điều kiện cho những cảm xúc nhấtthời. Hai người ngồi đối diện nhau, cùng nhìn vào máy tính đã được xoay ngang,như vậy là anh đã chủ động tạo khoảng cách. Mọi khi biết mình đến, anh đều chuẩnbị sẵn hoa quả trong tủ lạnh, nước nóng pha café, nhưng hôm nay cô ta chỉ đượcmỗi li nước lọc, hị hị, có sự khác biệt đấy chứ. Không biết mình bước vào (dođôi chân mèo cố tình rón rén mừ), thế nhưng khi thấy cái mặt mình thò lò ở cửa, anh tỏ ra mừng rỡ, cười nụ cười trìu mến đến mê li rụng tim. Mình cũng đáp lại nụ cười ấy và cả cái nhìn ngơ ngác củacô gái ngồi kia bằng một tị mím chi, kèm theo đôi đồng từ chứa chan sự dò hỏi.Anh chẳng rời khỏi chỗ, coi như việc mình ở đây là điều đương nhiên.
-Thắng: Ô, em tới sao không báo anh?
-Minh: Hì…..anh đang bận à?
-Thắng: Uh, đây là em Ly, hôm nọ anh chụp ảnh cho đấy, nhận ra không?
-Minh : Hị hị, em xinh hơn trong ảnh đấy. (quay sang nhìn cô ta)
-Ly: Chào chị (nhỏ đến không thể nhỏ hơn, chỉ bằng cái gật đầu mới ức chứ)
-Minh: Hai anh em cứ làm việc tiếp đi, uống café ko em pha?
-Thắng: Cũng sắp xong rồi đây.
-Minh: Thế à, thế em ra ngoài trước.
-Thắng: Uh, đợi anh chút xúi.
Mình cũng gian xảo , cố tình làm bước chânra tận cuối phòng khách, rồi giả vờ len lén lại gần, ngồi xuống chiếc ghế gần cửaphòng làm việc nhất, banh hết cả màng nhĩ ra để nghe. Cô ta thật chẳng ý tứ gìkhi cố tình hỏi thật to:
-Chị í là ai đấy ạ?
-Người yêu anh.
-Cái gì? Thật không đấy.
-Cô ấy là người hôm nọ anh nói với em rồi đấy.
-Thật không tin được í.
-Sao? Xinh quá à?
-Anh có Gout thẩm mĩ đặc biệt ghê ha?
-Không thì làm sao chụp cho em đẹp thế này được.
-Anh làm em mất tự tin quá……..
-Sao phải mất tự tin, mỗi người một quan điểm mà. Em sẽ có người phù hợp.
-………
-………
Họ còn nói thật nhiều nữa, nhưng mình làmình chẳng thèm tiếp tục nghe lén nhá. Mình đứng dậy đi nấu nước và tự thưởngcho mình li café nồng nàn, hơn hẳn cái cốc nước lọc kia. Hị hị. Anh muốn tiếpxúc với gái xinh thế nào cũng được, vẫn tự tin giới thiệu em là bạn gái anh thìem chẳng việc gì phải ghen tị. Mình thích nhất là việc anh tiễn cô ấy về nhanh chóng trong vòng 15 phút sau. Vừa đóng cửalại sau lưng, anh dáo dác tìm kiếm mình, tỏ ra cực kì hí hửng, ôm lấy mìnhngay, đòi hôn phát rồi mới chịu nói chuyện.
-Định làm anh bất ngờ hả?
-Chứ sao nữa? Thế mới bắt được tại trận vụ đánh lẻ của anh tối nay chứ
-Đánh lẻ gì mà đánh lẻ? anh đường hoàng như thế.
-Cô nào anh chụp cũng về nhà “làm việc” thế à?
-Không, chỉ có cô bé này mới thế thôi, chứ anh toàn đưa ra quán café cho tiện.
-Sao anh ko đưa cô í ra quán café mà lại lôi về nhà?
-Nó tự động đến đấy chứ. Hú hồn, suýt nữa bị nó bắt cóc. May mà em tới kịp đấy.
-Này……anh chỉ…..vớ va vớ vẩn
-Sao…..tối nay nhớ anh quá ko chịu được phải mò đến ngay à.
-Haizzz, ……vâng….. được chưa? Anh cứ được nước mà vênh váo đi.
-Dạ, em không dám ạ. Vui chả hết, vênh gì chứ.
-Hị hị, thế mới ngoan chứ.
-Này……anh là con em đấy à?
-Thế chứ anh định chòi lên làm bố của con em à?
-Hả?....
-Ơ…..hì ….. (hớ)
-…………
-…………
Lúc đấy, sao anh nhìn mình dịu dàng quá.Chỉ bằng một ánh nhìn mà anh khiến mọi ý định hổ báo trong mình tan biến hét, mìnhchỉ muốn ngoan ngoãn như chú miu con cuộn tròn trong tay anh thôi.
-Minh này……..
-Hử???
-Có muốn sinh con cho anh không?
-Cái gì? Con lạy bố. Con 2 đứa đều sinh mổ đấy. Định cho con thành cái bao tải rách nữa à???????
-Haizzz, người ta đang hỏi ngọt ngào thế mà phang toàn những từ thô lỗ cục cằn.Đúng là em không thể tử tế nỏi 3s. Chắc anh phải xem lại cái ý định làm bạn trai em thôi.
-Không thích làm bạn trai nữa chứ gì?
-Uh, muốn là người tình lâu năm của em lắm rồi í.
-Đợi đấy………
-Thôi kệ đi…
-Uh….., cứ thế này đi nhé…..
Mình biết anh coi chụp ảnh như là một đam mê, nó giúp anh quan sát, cảm nhân, yêu thương và trân trọng cuộc sống, nhưng đôi khi nó khiến mình phải ghen tị. Hôm nay, trở về từ miền trung nắng cháy sau 3 tuần công tác dài đằngđẵng, thế mà khi mở cửa bước vào, anh không ôm hôn mình như mọi khi, mà cứ tíu tít khoe “chiến lợi phẩm” tranh thủ đượcnhững lúc rảnh rỗi thả hồn với thiên nhiên. Nào ngọn sóng lăn tăn đầu bờ dịudàng hay những cuộn nước mạnh mẽ xô bọt trắng xóa vào vách đá, nào dây hoa muống biển tím ngát chạy dài theo dải cát, cả những cô gái làng chài vừa thướt tha trong mái tóc dài đen nhánh vừa mặn mà với màu da nâu cháy nắng. Nếu mình không giục anh đi tắm, chắc còn cao hứng liên miên về nguồn gốc hoàn cảnh của những bứcảnh đó mất. Đã quen với sở thích của anh, mình không hề ích kỉ ngăn cấm hay hờndỗi mỗi khi anh quá chăm chú vào màn hình máy tính, vẫn biết cách động viên vàhòa vào từng lời nói của anh mỗi khi anh cao hứng thuyết minh, nhưng mải mê quánhư hôm nay là không được. 3 tuần liền không được gặp nhau, thế mà anh chỉ nhìn mình mỗi một tí rồi phán “hình như empéo lên hay sao í”. Vẫn cảm thấy tự hào khi anh coi mình như môt tri kỉ tin cậy,chia sẻ mọi suy nghĩ, trăn trở và cả dự định ước mơ tương lai với cái thứ của nợmang tên “nhiếp ảnh” kia, mà sao vẫn thấy tủi thân nhỉ? Từ lúc về, đến lúc tắm, rồi cả lúc ăn cơm, mãi tới khi ngồiuống cafe với nhau rồi anh vẫn không dứt ra khỏi cái chuyện chụp choẹt được:
-Minh ơi, lúc anh chụp bức này, mặttrời dường như gần lắm.
- Vânggggggggg, gần thì có mà mặt anh không còn chỗ nào để người ta nhận ra là người da vàng đâu.
- Hì...... Còn để chụp được cảnhnày, anh phải nằm bò ra cát đấy.
- Vậy lúc đấy anh mặc mỗi cái quầnbơi đấy à? Anh làm em tưởng tượng đến cảnh anh quằn quại trên mặt đất quá
- Không, anh có đi tắm biển đâu, quầnsooc áo phông đàng hoàng.
- Thế sao không nằm bò ra như thếlúc chụp mấy cô thiếu nữ kia đi
- .....cốc....., đầu óc em đúnglà.......
- Ứ biết đâu, anh chẳng chụp gì tặng em à?
- Em thích thiên nhiên nên anh chỉchụp trời đất là chủ yếu đấy thôi.
- Em thích thiên nhiên đâu có nghĩalà em thích anh chụp trời đất đâu.
- Thế em thích anh chụp cái gì choem?
- Hì....., để em nghĩ xem nào?
- Em háu ăn thì chắc là lại hoa thơmtrái ngọt hả?
- Không. Em thích nhất loài sóc. Anhchụp sóc cho em đi.
- Sao lại thích sóc?
- Hị hị....., thực ra là, mối tình đầuhay gọi em là “khỉ con” vì cái tội người thì bé mà hay lanh chanh. Nhưng em kothích khỉ, nghĩ tới nó là chỉ toàn thấy lông với lá. Sóc cũng nhanh nhẹn màđáng yêu hơn nhiều phải không?
- Haizzz, em 30 tuổi hay là 3 tuổithế hả? Khỉ với chả sóc, ko chụp
- Sao ko chụp?
-Chụp để cho cái thằng “mối tình đầu”của em nó cười vào mũi cho à?
- Èo, anh ghen đấy à?
- Anh mà phải ghen sao?
- Ko ghen người ta bảo thần kinh đấy
- Vâng, tôi thần kinh, còn cô .....
- Cô làm sao? Làm sao? (sấn sổ)
- Hấp tỉ độ
- Hấp đấy, hị hị.....,(mắt cực gian)bỏ máy ảnh xuống, lại đây với người hấp đi nào anh thần kinh.
- ..ư..ư..ư....
Đấy,bị cưỡng hôn mà vẫn cố nâng niu em máy ảnh, nhẹ nhàng đặt nàng xuống bàn như sợnàng vỡ không bằng. Phải mình á, ném mie nó vào thùng rác cho rảnh. Hức hức, thỏamãn nỗi nhớ rồi mà vẫn ấm ức là sao????
Ngày...... tháng.....năm......
Hôm nay giận với cái tình yêu của mình quá. Vẫn biết tối T6 sẽ làtối hẹn hò cố định, còn thứ 7 được coi là “ngày mất tích”, anh sẽ đi chụp ảnh ởđâu đó, không nhắn tin, không điện thoại. Mềnh là mềnh cũng bận lắm chứ, coi 2 đứa trẻ con cũng chẳng còn hơi sức đâu mà nhớ với nhung. Rất tôn trọng thóiquen đó của anh, chưa bao giờ mình dằn vặt, đòi hỏi phải nọ kia khi anh muốn cókhông gian riêng cho bản thân. Anh cũng bảo thích nhấtở mình điểm đó. Vâng, xinthưa với chàng, chẳng qua tôi cũng có niềm đam mê riêng, nên cực kì hiểu cho tâm trạng của chàng, chứ phải con khác, nó tra hỏi tới cùng, rồi lẽo nhẽo đòi đi theo cho bằng chít. Đấy, như tối nay, đi chụp cả ngày rồi năng nặc đòi ngườita “thưởng” thêm cho một tối hẹn hò. Tôi biết chẳng qua chàng muốn khoe luôn vàngay những tác phẩm lúc nào cũng được tôi nâng lên tầm “mĩ mãn” mà thôi, nhưngvì tôi trân trọng sự trân trọng của đồng chí nên tôi nhiệt tình tới thăm. Huhu, ai ngờ, chàng cắm cúi ở bàn làm việc cả tiếng đồng hồ, để mặc cho mình muốnlàm gì thì làm. Mỗi khi anh chăm chú lau chùi mấy cái lens hay ngắm nghía nhữngbức hình mới chộp được, mình cảm thấy ở anh có một sự tập trung cao độ, mình cóđứng ngay trước mặt cũng không hề khiến anh xao nhãng. Thường thì anh dành cácbuổi tối rảnh rỗi một mình cho tình yêu lớn ấy, nhưng đôi khi vừa đi xa về, dùcó mình, anh vẫn muốn chiêm ngưỡng những thành quả mới đạt được – như tối nay.Một lần nữa , mình thề là mình không ích kỉ. Thay vì nhõng nhẽo đòi anh quấn lấy, mình thường pha li café, hay cốc nước hoa quả, lục một đĩa phim hay để xem,hoặc làm bạn với anh HBO, khi cao hứng thì tìm trong đống sách một cuốn truyện để đọc..Anh chẳng bao giờ tán dương mìnhvề việc đó, nhưng mình biết sau những giây phút đắm chìm bên bàn làm việc, chắcchắn anh sẽ đi ra phòng khách kiếm mình với cái ôm hôn tràn ngập yêu đương.
-Phim này haykhông em?
- Chắc chắn hay hơn bộ “phim tài liệu” có tựa đề “zai đẹp mê chụp ảnh tự kỉ trong phòng tối, bỏ mặc cô người yêu xinh đẹp bên li café đắng” rồi.
- “Phim” đấy quá sâu sắc và ý nghĩa còn gì?
- Vậy thì mời chàng cứ tiếp tục bộ “phim” ấy của chàng đi.
- Hì…..anh ích kỉquá hả?
- Đúng thế, nênem không muốn bắt chước.
- Ngoan lắm.
- Cái gì đây? Anhnói ai ngoan hả?
- Em chứ ai?
-Em là con anh đấy à?
-Ô ô, hôm nay tự dưng bẩn tính kìa.
-Nài…….
-……..(chạy biến)……
-Anh đứng lại, anh bảo ai bẩn tính hả?
-Em chứ ai. Ngồi yên tĩnh mà ngắm zai đẹp thì ko thích, cứ chúi mũi vào mấy anh ngực bự mê đấm đá làm gì.
-Anh đứng lại. Em thích ngực bự , bắp tay to đấy, anh ko được thế thì ghen tị à.
Thắng đi lượn một vòng từ phòng khách ra bếp,ngoẹo vô phòng sách rồi đi một mạch ra phòng ngủ. Mặc dù mải đuổi theo anh, mồmmép tép nhảy, nhưng Minh vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết là đang bị anh lừa vàophòng. Cô phanh kít lại, hai tay khoanh trước ngực, đứng dựa vào cửa, chu mỏ giễucợt.
-Ế …ề, tưởng lừa em mà dễ à?
-Ai thèm lừa em ?
-Không phải lừa chứa gì, vậy thôi, em đi ra với các anh ngực bự tiếp vậy.
-Hì…..
-Này, đi thật đấy nhé.
Thắng đã quen tính Minh, anh không còn vộivàng rối rít chạy tới dỗ dành như mọi khi nữa, mà thản nhiên nằm ngả ra mấy cáigối, bật ti vi, rồi quay ra nhìn cô rõ trìu mến, đập đập tay xuống mặt đệm ngaybên cạnh:
-Lạiđây với anh. (giọng nói rõ gợi tình)
-Cảtuần mới gặp em, mà rời mắt khỏi máy ảnh là chỉ nhìn thấy cái giường thôi à?
-Vào đây….., anh bật anh ngực bự cho mà xem.
-Hị hị. Hôm nay anh mới đi xa về, em nhân nhượng đấy nhé.
-Được rồi
Vừatinh tướng vừa ngoan ngoãn, mình nhảy lên giường, chui tọt vào vòng tay củaanh. Cảm giác nằm gối đầu lên ngực anh để vừa nghe tiếng đập của lồng ngực vừaxem các màn hành động uỳnh uỳnh trên ti vi thật thú vị. Bình thường, Thắng rấthoạt bát, nhưng chuyến công tác xa vào miền trung vừa rồi gần như vắt kiệt sứclực của anh. Đôi lúc nghĩ lung tung, mình thường ghen tị: “Tại sao có mình mà ánh mắtanh vẫn luôn phảng phất buồn? Anh vẫn bị cuốn vào những cảm giác xa xăm vô định?Anh đang tìm kiếm hay mong chờ điều gì quay lại?”.Mình muốn làm được điều gì đó nhiều hơn thế choanh, nhưng bản thân mình cũng chỉ có thể dành cho anh rất ít thời gian, cơ hội đểchăm sóc cho anh cũng không có. Hai người chỉ có thể gặp nhau vào cuối tuần, hoặcthỉnh thoảng đi ăn trưa. Có lần , Thắng chia sẻ:
-Minhơi, …… (giọng hơi nũng nịu)
-Sao anh?
-Anh mới 30 thôi đấy.
-30 thì sao?
-Mỗi tuần chỉ được gần em có 1-2 lần, không đủ.
-À……, anh cần mấy lần nữa?
-Hả??? thật không? Em chiều anh hả ? (trố mắt ra)
-Thì anh cứ nói là anh cần mấy lần nữa đi.
-Mỗi tuần 3 lần được không?
-Vậy là có tuần thiếu 1, có tuần thiếu 2 phải không?
-Uh
-Đơn giản thôi , anh TỰ SƯỚNG đi. Hệ hệ
-Haizzzz……thế thì nói làm gì.
Thắng không biết rằng, Mình cũng khát khao anh nhiều lắm chứ, Mình cũng đang ở cái tuổi chín muồi của đời sốngtình dục mà. Nhưng mình còn 2 con, chúng cũng cần mình dành thời gian chăm sóc, dạy dỗ. Nhất làSóc, cu cậu đi học không được xuất sắc và dễ dàng như con người ta, nhiều khi mình phải chấp nhận như vậy, và chẳng dám lơ làkèm cặp. Hai người ở hai nhà khác nhau, tuy cùng một thành phố nhưng sắp xếp gặpđược nhau cũng khó. Nghĩ đến cảnh , tối tối, Thắng ở một mình trong căn hộ vắng,không người chia sẻ ,Mình thấy thương vô cùng, chỉ muốn ào tới để cả hai cùngxoa dịu nỗi cô đơn của nhau. Nhưng.....
Ngày......tháng......năm.......
Hôm nay, Tình yêu đã gieo vào mình một mối thù sâu sắc. Cũng chỉ tại cái con mụ máy ảnh kia kìa. Mình biết mình xấu, nêncó bao giờ đồng ý để cho anh chụp đâu, nhưng như thế không có nghĩa là anh “lénlút” đi chụp cho đứa con gái khác. Hành động của anh ko đáng trách mà đángtrách cái thái độ úp úp mở mở kia kìa. Hôm trước, cũng thành thành thật :“anh đi chụp ảnhcho chân dài” nhưng không hề nói con bé đó có quan hệ thế nào. Suốt một ngày mình kiềm chế để không gọi điện nhắn tin, thoải mái cho anh “đắm chìm” trong đam mê. Rồi hí hửng mừng thầm khi anh “năn nỉ mà” cái chuyện tới cho anh đỡ nhớ.Cố tình mặc cho thật “thoáng mát” và lịch sự, thế mà anh vẫn trầm ngâm mất 30phút trước máy tính. Mình ngó vào, định hỏi anh có uống cafe không thì thấy anhhơi giật mình, dáo dác, vội vàng cất máy ảnh. Biết ngay có chuyện mờ ám, mìnhnhảy xổ tới, một tay đặt nhẹ nhàng lên vai chàng, cố tình áp người thật gầnanh, một tay cầm đè lên tay anh đang cố giữ con chuột. Anh biết phản ứng lúc đósẽ trở thành “manh động” nên chịu trận cho mình kiểm tra. Hóa ra anh đang “lóamắt” với con bé người mẫu. Nó xinh dãman mới đau chứ. Phải mình là con trai, chắc cũng vồ lấy nó sớm rồi. Dưới bàntay của anh, nhìn nó không chê vào đâu được. Giở giọng bất cần, mình bắt đầu tấncông:
-Anh có gì giải thích không?
-Dạ, không ạ.
-Chân dài của anhnhìn mơn mởn quá, bảo sao về nhà rồi mà không thể không ngắm tiếp phải không?
-Vâng ạ, thưa chị.
- Rốt cuộc là tạisao anh phải giấu diếm, lén lút nhìn thế? Rủ em ngắm cùng và bình luận có phảihay hơn không? Em nó có mặc hở gấp đôi thế này, em cũng không thèm ghen đâu.
- Hì...... Em địnhkhông ghen để làm người thần kinh đấy à?
- Không đùa nữa,em khó chịu rồi đấy.
(vùng vằng bỏ raphòng khách)
-........
-........
(anh chả dám chầnchừ, đi theo ngay)
- Anh chỉ xem lạiảnh đã chụp thôi mà, làm gì có “ngắm” đâu?
- Thế thì anh cứđường hoàng mà xem, sao thấy em thì lúng túng thế?
- Anh không muốnem ngỡ ngàng trước tài chụp ảnh của anh. Con bé đó xấu mù, thế mà vào tay anh,lung linh như hoa hậu.
- Xì.....thôi đi.Không phải nói kiểu đó, em đang rất nghiêm túc đấy.
- Trông mặt emnghiêm túc thì càng đáng yêu. Hí hí
- Haizzz....tránh ra
- Anh bảo nè,chân em có ngắn, bụng em có ngấn mỡ, anh không ngắm mà sài luôn đấy thôi. Con bé kia, cái gì của nó cũng ngon mà anh có thèm sớrớ đâu?
- Em không phảicái quần xà lỏn của anh đâu mà sài với ko sài nhá..... tránh ra
- Thế bây giờ emmuốn anh làm gì ?
- Anh nói rõ xem,tại sao anh lại có thái độ úp mở như thế?
- Hì..., thì anhsợ em không muốn “thần kinh” nữa, muốn ghen lồng ghen lộn lên cơ thì anh không xoay được, chẳng may không điềukhiển kịp thái độ thôi mà.
-…………..(xịu mặt, ko thèm nhìn)……
-Thôi mà……
-…………..
-xin phép chị cho em bế cái “bắp chuối” này vào phòng trong nhé?
-Á á …….. (phát rồ vì từ bắp chuối mất)
-Ôi xin lỗi, em lỡ lời.
Chẳng nhẽ hắn đã bế mình lên rồi mà còn cốlàm già, nhỡ cáu quá vứt mình cái phựt xuống đất thì có phải là thiệt không, lạiđành phải ôm lấy cổ hắn. Mối thù này, chắc chắn có ngày ta sẽ đòi cho bằng được.
Ngày…….tháng……năm…….
Cuối cùng mình cũng trả thù được, nhưng chẳngvẻ vang gì,. Phải vận nội công thâm hậu tụ luyện trong mấy chục năm trời, mìnhmới thốt ra được một lời đề nghị ngọt hơn mía lùi: “Anh ơi, chúng mình cùngnhau ngồi đây làm việc được không? Em sẽ không làm phiền anh đâu”. Thấy hiệntrường đã có 2 cốc café, một đĩa hoa quả, thêm ánh mắt giả nai van nài, anhđành nhượng bộ không dùng máy bàn mà mang lab ra phòng khách. Mình luôn tự hàovề khả năng tập trung cao độ mỗi khi giờ trò viết lách, nhưng chẳng hiểu sao cóanh trước mặt là ứ nặn ra câu chữ nào, giỏi lắm chỉ tả cảnh tả người chứ tả nộitâm thì chịu. Nội tâm mình chỉ hướng về anh làm sao nghĩ tới anh Hoàng hay anhNguyễn được? Giữ mồm giữ miệng được khoảng vài phút là len lén dò thái độ anh để chọc phá:
-Anhơi, em bảo nè
-Sao em? (mắt ko rời màn hình)
-Từ giờ, em sẽ chỉ gọi anh là “anh” thôi nhé?
-Chứ chẳng nhẽ là “chị” à?
-Không, ý em là: với những người đàn ông khác, em sẽ gọi cả tên ra, như : anhTùng ơi, anh Dương ơi……. Còn với anh, em sẽ không gọi anh Thắng ơi, mà chỉ đơngiản là “anh ơi” thật dịu dàng và ngọt ngào. Như thế, giữa một đám thanh niêncùng tên là Thắng, em cất tiếng “anh” một cái là tình yêu của em sẽ nhận rangay.
-Xì…… ko cần em gọi, chỉ nghe giọng em lanh lảnh là anh luôn sẵn sàng đợi lệnh rồi
-Biết thế, nhưng em vẫn muốn chúng mình có gì đó riêng đặc biệt.
-Haizzz
-Có đồng ý không hả???
-Biết rồi, ……(lẩm nhẩm) gọi luôn “bố ơi” đi cho lạ……vớ va vớ vẩn
-Cái gì đấy?
-…………… (im bặt)
Một ý tưởng lãng mạn như thế mà vẫn khôngkéo chàng ra khỏi mấy bức ảnh, mình đành ngậm tăm. Lên mạng, lượn một vòng cácdiễn đàn văn chương, đọc một số bài viết hay hay, note lại những ý tưởng vừalóe lên, mình bắt đầu chán. Nói thật chứ, ngồi một mình có khi lại hay, giờ bảochàng biến vào phòng làm việc đi thì hớ, mà làm phiền chàng thì lại áy náy. Mìnhchuyển sang tuyệt chiêu “nhìn không chớp mắt”, thử xem da mặt chàng dày tớiđâu. Với ánh mắt xuyên thấu, mình cố gắng đánh động tới giác quan thứ 6 củachàng nhưng vẫn vô vọng. Chàng chẳng thèm chớp mi.
-Anhơi…..
-Sao em?
-Anh đi pha thêm café đi.
-Em uống của anh đây này
-Haizzzz…….
-………..
--------------------
-Anh ơi……..
-Sao em?
-Dùng từ gì để miêu tả một cô gái đang run rẩy bên người yêu trong cái rét đầu đông nhỉ? Mà run không phải vì lạnh, mà vì tình cảm với anh người yêu í.
-Run lẩy bẩy
-Không, thế là run do lạnh rồi
-Run lập cập
-Haizzz, đã bảo thế là do lạnh mà. Anh ấy đặt tay lên vai cô gái từ phía sau, côấy cảm thấy mình rất run. Nhưng dùng mãi từ run rẩy em thấy nhàm quá.
-Thế thì em viết là “anh đặt tay lên vai làm cô run bắn người”
-Trời ạ, anh ta là ma hay sao mà cô í run bắn?
-Haizzzz, em hét lên làm anh giật mình phát run tay, tắt xừ bức ảnh mà chưa saverồi đây này. (cũng gào to lên chẳng kém)
-………. (đành im bặt)
------------------
-Anhơi……..
-Sao em?
-Em hỏi anh điều này, anh phải trả lời thật nhé.
-Uh
-Nhìn em, em bảo này.
-Đây, bảo gi bảo đi
-Em hỏi thật nhé, anh phải trả lời chân thành đấy.
-Được rồi. Sao nào?
-Không chỉ chân thành mà bằng cả tấm lòng nữa í.
-Haizzz, đã bảo được rồi mà. Không hỏi nhanh là mất quyền lợi đây này.
-Anh…….
-Sao?????
-Anh có……
-Haizzzz, sao, có gì nghiêm trọng tới mức ko nói được cơ à?
-Uh
-Sao? Nói anh nghe
-Thật nhé?
-Uh
-Anh có ăn CỨT không? (mặt gian chưa từng có)
-Này……..(cốc)……. để yên cho anh làm việc.
-Hí hí hí hí (thỏa mãn dã man)
-----------------------
Ngày………tháng………năm…….
Ôi, mình làm sao thế nhỉ? Sao lại có cảmgiác ghen tức tột độ thế này chứ? Cứ tưởng rằng, sự xuất hiện bất ngờ của mìnhsẽ khiến anh vui lắm, hai người sẽ có một buổi tối lãng mạn bên nhau, thế mà….Con bé đó ở ngoài nhìn xinh xắn chẳng kém gì trong ảnh, thế mà anh dám nói dốirằng nó xấu bỏ xừ. Tại sao nó lại có mặt trong nhà anh vào buổi tối được chứ?Ăn mặc thì…..trời ơi….ngon lành hơn hẳn mình. Mình , có phải là mình đang tựti? Mình chẳng có tư cách gì để ngăn cấm chuyện anh có khách, nhưng sao tronglòng lại có một nỗi buồn trĩu nặng đè nén thế này?
Anh không đóng cửa nhà, ít ra đó cũng làhành động thể hiện sự minh bạch giữa đôi nam nữ trong căn hộ vắng. Mọi khi, anhluôn tắt đèn tối om, nhưng hôm nay anh lại để đèn sáng trong phòng làm việc lúccô ta đứng đó, cũng chứng tỏ anh không muốn tạo điều kiện cho những cảm xúc nhấtthời. Hai người ngồi đối diện nhau, cùng nhìn vào máy tính đã được xoay ngang,như vậy là anh đã chủ động tạo khoảng cách. Mọi khi biết mình đến, anh đều chuẩnbị sẵn hoa quả trong tủ lạnh, nước nóng pha café, nhưng hôm nay cô ta chỉ đượcmỗi li nước lọc, hị hị, có sự khác biệt đấy chứ. Không biết mình bước vào (dođôi chân mèo cố tình rón rén mừ), thế nhưng khi thấy cái mặt mình thò lò ở cửa, anh tỏ ra mừng rỡ, cười nụ cười trìu mến đến mê li rụng tim. Mình cũng đáp lại nụ cười ấy và cả cái nhìn ngơ ngác củacô gái ngồi kia bằng một tị mím chi, kèm theo đôi đồng từ chứa chan sự dò hỏi.Anh chẳng rời khỏi chỗ, coi như việc mình ở đây là điều đương nhiên.
-Thắng: Ô, em tới sao không báo anh?
-Minh: Hì…..anh đang bận à?
-Thắng: Uh, đây là em Ly, hôm nọ anh chụp ảnh cho đấy, nhận ra không?
-Minh : Hị hị, em xinh hơn trong ảnh đấy. (quay sang nhìn cô ta)
-Ly: Chào chị (nhỏ đến không thể nhỏ hơn, chỉ bằng cái gật đầu mới ức chứ)
-Minh: Hai anh em cứ làm việc tiếp đi, uống café ko em pha?
-Thắng: Cũng sắp xong rồi đây.
-Minh: Thế à, thế em ra ngoài trước.
-Thắng: Uh, đợi anh chút xúi.
Mình cũng gian xảo , cố tình làm bước chânra tận cuối phòng khách, rồi giả vờ len lén lại gần, ngồi xuống chiếc ghế gần cửaphòng làm việc nhất, banh hết cả màng nhĩ ra để nghe. Cô ta thật chẳng ý tứ gìkhi cố tình hỏi thật to:
-Chị í là ai đấy ạ?
-Người yêu anh.
-Cái gì? Thật không đấy.
-Cô ấy là người hôm nọ anh nói với em rồi đấy.
-Thật không tin được í.
-Sao? Xinh quá à?
-Anh có Gout thẩm mĩ đặc biệt ghê ha?
-Không thì làm sao chụp cho em đẹp thế này được.
-Anh làm em mất tự tin quá……..
-Sao phải mất tự tin, mỗi người một quan điểm mà. Em sẽ có người phù hợp.
-………
-………
Họ còn nói thật nhiều nữa, nhưng mình làmình chẳng thèm tiếp tục nghe lén nhá. Mình đứng dậy đi nấu nước và tự thưởngcho mình li café nồng nàn, hơn hẳn cái cốc nước lọc kia. Hị hị. Anh muốn tiếpxúc với gái xinh thế nào cũng được, vẫn tự tin giới thiệu em là bạn gái anh thìem chẳng việc gì phải ghen tị. Mình thích nhất là việc anh tiễn cô ấy về nhanh chóng trong vòng 15 phút sau. Vừa đóng cửalại sau lưng, anh dáo dác tìm kiếm mình, tỏ ra cực kì hí hửng, ôm lấy mìnhngay, đòi hôn phát rồi mới chịu nói chuyện.
-Định làm anh bất ngờ hả?
-Chứ sao nữa? Thế mới bắt được tại trận vụ đánh lẻ của anh tối nay chứ
-Đánh lẻ gì mà đánh lẻ? anh đường hoàng như thế.
-Cô nào anh chụp cũng về nhà “làm việc” thế à?
-Không, chỉ có cô bé này mới thế thôi, chứ anh toàn đưa ra quán café cho tiện.
-Sao anh ko đưa cô í ra quán café mà lại lôi về nhà?
-Nó tự động đến đấy chứ. Hú hồn, suýt nữa bị nó bắt cóc. May mà em tới kịp đấy.
-Này……anh chỉ…..vớ va vớ vẩn
-Sao…..tối nay nhớ anh quá ko chịu được phải mò đến ngay à.
-Haizzz, ……vâng….. được chưa? Anh cứ được nước mà vênh váo đi.
-Dạ, em không dám ạ. Vui chả hết, vênh gì chứ.
-Hị hị, thế mới ngoan chứ.
-Này……anh là con em đấy à?
-Thế chứ anh định chòi lên làm bố của con em à?
-Hả?....
-Ơ…..hì ….. (hớ)
-…………
-…………
Lúc đấy, sao anh nhìn mình dịu dàng quá.Chỉ bằng một ánh nhìn mà anh khiến mọi ý định hổ báo trong mình tan biến hét, mìnhchỉ muốn ngoan ngoãn như chú miu con cuộn tròn trong tay anh thôi.
-Minh này……..
-Hử???
-Có muốn sinh con cho anh không?
-Cái gì? Con lạy bố. Con 2 đứa đều sinh mổ đấy. Định cho con thành cái bao tải rách nữa à???????
-Haizzz, người ta đang hỏi ngọt ngào thế mà phang toàn những từ thô lỗ cục cằn.Đúng là em không thể tử tế nỏi 3s. Chắc anh phải xem lại cái ý định làm bạn trai em thôi.
-Không thích làm bạn trai nữa chứ gì?
-Uh, muốn là người tình lâu năm của em lắm rồi í.
-Đợi đấy………
-Thôi kệ đi…
-Uh….., cứ thế này đi nhé…..
Nguồn: FB Thắng Minh
ôi. tàu ngầm đọc mà yêu Cứt trong truyện của bạn quá. Đọc nói thật là phọt cả rắm, hơi bị quá giống cách mình trêu chồng con, đau ruột. toàn tìm đọc bài của bạn . đọc mà thấy yêu đời hơn, chăm làm hơn, bạn là người khá thực tế nhưng k thô, sâu sắc lắm. Giọng văn thì quá hợp với gu mình thích. yêu quá
ReplyDelete