- Chị ơi, chị gặp em một lát được không?
- Có việc gì không?
- Chị có thể gặp em coi như là để thông cảm cho một nhân tình thất bại được không?
- .....
Minh nhận được điện thoại của Q.A và vội vàng đi ngay tới chỗ hẹn. Cô không còn nhận ra QA xinh đẹp ngày nào, thay vào đó là một bà mẹ trẻ có phần gày gò và nhợt nhạt, phảng phất trên khuôn mặt một nỗi buồn và lo âu dồn nén. Minh hơi nhíu mày nhìn QA khiến cô ta có vẻ ngượng ngùng, cúi xuống nhìn cốc nước, mắt rươm rướm. Minh không hẳn là vui mừng với vẻ ngoài của QA lúc này, mà cô có phần lo lắng cho đứa trẻ mà cô ta đang bế trên tay, nhìn nó có vẻ hơi nhỏ so với những bé cùng tháng.
-Nào, có chuyện gì thì cô nói nhanh đi tôi còn về , tối muộn rồi.
- ………em……
-Nghe nói hai người mua nhà chung cư rồi?
- ……không, không phải đâu chị ơi…..hic hic…..
Minh trợn tròn mắt ngạc nhiên trước câu nói ấp úng của QA. Rõ ràng anh và cô đã cùng ra công chứng chuyển tên sở hữu căn nhà sang tên cô, tiền cô đã đưa anh, chỉ còn chờ ra tòa xử lí đơn li hôn nữa thôi mà. Tại sao lại thế được? Tiền đó anh mang đi đâu? Những câu hỏi nhanh chóng xẹt qua trong đầu Minh khiến cô càng hoang mang hơn.
-Cô nói rõ hơn xem nào, tại sao lại không phải?
-Chị ơi, gặp chị thế này em xấu hổ lắm, nhưng mà em nghĩ chỉ có chị là giúp được anh í cũng là giúp em lúc này.
- ........?
-. Từ khi chuyển về sống hẳn với em, anh í như người mất hồn, không chịu làm ăn gì cả, suốt ngày thấy bia bọt rượu chè say khướt đến đêm khuya mới về. Lúc em sinh con, cũng chỉ có bố mẹ anh í thôi, còn không biết lúc đó anh đang ở chỗ nào nữa. Em nói anh í hoàn tất thủ tục li hôn để làm giấy khai sinh cho con, còn xin bảo hiểm trên phường nữa, vì con em sinh non nên yếu và ốm đau suốt, nhưng anh í cứ nói là đang làm, và mãi đến giờ con em vẫn chưa được khai sinh.
- .........
- Có người nói anh bỏ bê làm ăn nên thất bại mấy vụ, khiến nợ nần chồng chất, còn dính cả vào chơi lô đề cờ bạc nữa. Em không hiểu anh í ra làm sao nữa chị ạ. Chị ơi, chị giúp em với. Lương em rất thấp, không thể lo cho con được. Nếu anh í cứ thế này thì mẹ con em chết mất thôi.
- Sao cô lại nghĩ là tôi có thể giúp cô?
- Chỉ có chị nói là anh í mới nghe, chứ bố mẹ nói giờ anh í bỏ ngoài tai hết .
- Cô nghĩ là tôi nói anh í sẽ nghe ư, thế thì đã không có ngày anh í bỏ mẹ con tôi đến sống với cô đâu.
- Không, chắc chắn chị nói có tình có lí anh í sẽ hiểu ra.
- Tại sao cô lại tin thế nhỉ, thật nực cười.
- ............
- ............
Im lặng khá lâu, QA mới trấn tĩnh hơn và từ tốn nói ra những điều mà Minh không thể tin nổi.
- Anh í quá sợ hãi áp lực gia đình và dư luận họ hàng nên mới tới với em . Đến sống với em rồi, anh í trái tính trái nết lắm. Nhiều đêm uống rượu say về, anh í toàn lảm nhảm gọi chị: “Minh đâu, sao em lại lạnh lùng với anh thế hả? Em không phải là Minh của anh nữa rồi. Em đâu rồi”.
- ..........
- Mỗi lần đến thăm chị và 2 cháu về, anh í đều im lặng chẳng nói chẳng rằng, rồi vô cớ mắng mỏ em, có một tối anh í về muộn lắm, lại say khướt, em nói một hai câu thì giơ tay tát em. Anh í nói: vì em mà anh í mất cả chị lẫn hai con......
- ........
Nói đến đây, QA lại nức nở khóc, đứa con gái ngây ngô nhìn mẹ không hiểu chuyện. Minh cũng không hiểu cảm giác của cô lúc này được gọi tên là gì. Cô không nói không rằng đứng dậy trả tiền nước rồi ra vẫy Taxi. Minh muốn khóc, và cô lại khóc thật to, vừa khóc vừa mếu máo nói địa chỉ nhà Thắng cho anh tài xế. Vì sao lúc này yêu thương và xót thương chồng lại đầy vơi trong lòng cô thế này.Chẳng nhẽ đúng là vì cô mà anh trở nên bê tha như vậy? Vì anh yêu cô ư? Vì anh quá yêu cô bé Minh ngây thơ ngoan ngoãn vâng lời năm nào ư? Lòng trắc ẩn của người đàn bà khiến Minh tháy thương chồng vô cùng. Nếu những lời QA nói là sự thật, thì không phải anh thực sự muốn li hôn với cô, chỉ là anh đang quá túng quẫn trong nợ nần nên cần tiền từ căn nhà chung kia. Bảo sao mà anh dễ dàng chấp nhận để lại nó cho mẹ con cô và đồng ý viết giấy nhận nợ. Sao anh lại sống mà không chia sẻ với Minh chứ? Sao anh cứ đánh cứ làm tổn thương Minh để cô khép mình lại với anh, để anh cũng cảm thấy cô đơn mà tìm nơi bình yên khác , có phải là giống như cô đang tìm tới Thắng lúc này?
Đứng trước cửa phòng Thắng rồi, nhưng cô không bấm chuông. Khi nãy, cô nghĩ đến anh ngay khi bật khóc, nhưng giờ đây, đứng gần anh rồi, thì cô lại thấy mình như thế là quá vô tâm và tàn nhẫn với anh. Cô không thể khóc trong tay anh vì một người đàn ông khác được, nhất là khi đó lại là người chồng bội bạc của cô. Cô đã để cho anh nuôi hi vọng rằng cô cũng yêu anh, giờ nếu biết cô đang thương hại chồng mình, thì anh sẽ tổn thương lắm lắm. Cô đúng là con đàn bà tồi tệ. Lí trí mạnh mẽ của cô đi đâu hết rồi mà không ra đây chỉ đường dẫn lối, để cô kéo theo sự đau khổ có thể là của 2 người đàn ông? Đang định quay về thì Minh thấy bố mẹ anh đứng ngay sau lưng. Sau phút ngỡ ngàng, cô hơi gật đầu chào:
-Cháu chào cô chú.
- Uh, chào cháu. Nhìn cháu quen quen, cháu tới gặp Thắng à?
- À, dạ, có chút việc gấp, cháu gọi điện mãi mà Thắng không nhấc máy nên cháu tới tìm ạ.
- Sao không bấm chuông
Minh không biết làm thế nào để chạy đi lúc này, cô đánh đứng im chịu trận. Thắng hé mở cửa, anh mới chỉ nhìn thấy Minh chứ không thấy bố mẹ, nên vôi vàng hỏi?
-Sao em tới bất ngờ thế này? Mặt mũi sao nhìn phờ phạc thế? Có chuyện gì à?
-..........
-Ơ, bố mẹ cũng tới ạ?
- Uh, bố mẹ mới về, có ít hoa quả mang sang cho con. Cháu vào nhà đi cháu.
- Thôi ạ, cháu chỉ nó với anh í chút việc rồi đi luôn ạ.
Thấy cô có vẻ căng thẳng, và mắt vẫn còn đỏ như vừa khóc xong, nên Thắng vội vàng đẩy bố mẹ vào nhà .
- Bố mẹ cứ vào nhà trước đi. Con vào luôn đấy ạ.
Anh đưa cô ra cầu thang thoát hiểm rồi dùng giọng dịu dàng nhất hỏi cô:
-Sao thế em?
- .........không có chuyện gì đâu.
- Em vừa khóc xong phải không? Lại có chuyện gì à?
- .........(lắc đầu)........
- Nói anh nghe xem nào, không là anh đưa em vào nhà tiếp chuyện hai cụ bây giờ.
- Xì......anh không phải dọa.
- Hay là em thấy nhớ anh quá à?
- .........(Cười mỉm).........
- Nhớ phát khóc cơ à? Phải tới tận đây gặp anh á?
- Uh, hì.............
Thắng cười lém lỉnh cúi xuống nói nhỏ vào tai trêu cô:
-Hay là anh vào đề nghị 2 cụ về đi nhé?
- Haizzz, linh ta linh tinh.
- Thế nhớ người ta đến mức phải chạy tới tận đây rồi đi về không thế à?
- Nhìn thấy anh là thỏa mãn nỗi nhớ rồi.
- Có thật không?
- Uh........
Thấy Minh nói thế thì Thắng tin thật và mừng ra mặt. Cô ít bày tỏ tình cảm với anh,nhưng mỗi khi thể hiện , chỉ cần một hành động sâu sắc hay câu nói đơn giản thôi, là Thắng cũng cảm động và vui khôn tả. Nhìn thấy dáng vẻ của anh lúc này, Minh chỉ muốn ôm lấy anh thật chặt, rồi hôn anh thật sâu. Nhưng trong lòng cô lại đang nặng trĩu một nỗi niềm không đáng có, khiến cô không thấy thoải mái làm điều mình muốn được. Cô để anh ôm mình, rồi đưa cô xuống tận sảnh tầng 1, gọi taxi và nhìn thấy cô đi khuất rồi mới chịu lên nhà. Cô phải làm thế nào với chồng cô đây, cô phải làm thế nào với tình cảm dành cho Thắng đang lớn dần lên trong tim cô. Minh về nhà, nhìn thấy 2 con đã say ngủ bên dì H, cô buồn rớt nước mắt. Là cô, chính cô đã để 2 con mình phải khổ đúng không?
Hôm sau, Minh gọi điện cho chồng để đi nói chuyện. Lúc đầu anh tỏ vẻ khó chịu nhưng sau cùng cũng đồng ý gặp. Nhìn anh vẫn còn phong độ chứ chưa đến nỗi bê tha tiều tụy như lời QA nói. Có thể mỗi lần gặp cô, anh đều cố gắng để mình hoàn hảo nhất chăng? Sau một đêm khóc mệt, Minh thấy vơi nhẹ đi và trong lòng không còn thấy xót thương anh quá nhiều như khi vừa nghe QA kể. Cô vẫn đi thẳng vào vấn đề luôn, ngay khi anh vừa gọi xong cốc cafe.
-Sao nhận tiền rồi mà anh chưa mua nhà?
- Sao em biết? (ngạc nhiên vô cùng)
-Anh cần tiền để trả nợ làm ăn hay thua cờ bạc?
- Em hỏi vớ vẩn gì thế?
- Anh cứ trả lời là có hay không đàng hoàng đi xem nào?
- Tôi mua nhà hay chưa, hay dùng tiền vào làm gì là việc của tôi. Đằng nào tôi chẳng ghi nợ với cô rồi? Hay cô sợ tôi quỵt tiền cô à?
-.............
Minh nhận thấy, anh có vẻ kích động sau câu hỏi của cô. Tại sao thế? Hay cách hỏi của cô có vấn đề? Có lẽ anh nghĩ cô cho là anh không đàng hoàng thật sao? Hay anh thấy thái độ hỏi của cô như thế là coi thường anh? À, Minh có vẻ hiểu ra đôi chút vấn đề của mình rồi. Cô hạ giọng xuống dịu dàng nhất có thể để hỏi anh.
-Em chưa bao giờ nghĩ anh là người như thế. Nếu nghĩ vậy, em đã không đưa tiền cho anh khi chưa nhìn thấy khả năng trả nợ của anh. Em chỉ thương đứa con của anh và QA, nó cần một mái nhà tử tế để ở, nên em mới tìm mọi cách dĩ hòa vi quý. Anh đừng nghĩ là em coi thường anh , tất cả những việc em làm là nghĩ nhiều nhất có thể cho anh rồi.
- ..................
-..................
Cả hai im lặng một hồi lâu, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Minh không biết anh đang nghĩ gì, mong đợi gì ở cô không? Còn cô thật mong anh nói ra tất cả để tìm cách giải quyết. Vậy cô phải làm gì để anh mở lòng mà nói với cô đây? Cô không kịp sắp xếp câu từ cho chuẩn xác nữa, chỉ biết nghĩ nhanh nhất có thể, và nói chậm vừa đủ nghe:
-Anh à, Em biết anh rất hay tự ti về sự chênh lệch kinh tế giữa nhà anh và nhà em, chênh lệch học vấn giữa anh và em. Em chưa bao giờ để tâm đến điều đó, có thể là vì em sinh ra đã có đk tốt hơn anh rồi, nhưng nếu em coi thường anh chỉ vì sự chênh lệch ấy thì em đã không yêu anh hết mình và lấy anh bằng được.
-........
-Em không phải là không cố gắng hiểu cho chồng, em đã làm mọi cách để anh được đứng tên ngôi nhà, đứng tên xe, vì em tin tưởng anh, vì em không muốn anh bị lép vế. Nhưng vô tình em lại để anh rơi vào mặc cảm là “nhờ nhà vợ” đúng không?
-..........
-Anh nhìn chúng ta mà xem, chúng ta đã để cái tôi lớn hơn hạnh phúc gia đình, và dẫn đến biết bao nhiêu hệ lụy. Bây giờ, anh còn phải chăm sóc hai mẹ con QA, tiền là một vấn đề quan trọng, anh định tiêu pha như thế mãi để mẹ con cô ta lại rơi vào hoàn cảnh bi đát sao? Như vậy chẳng phải những đứa trẻ là khổ nhất đấy thôi?
-.........
- Chúng ta hãy đừng sống vì bản thân nữa, mà hãy vì bọn trẻ đi anh...........
-........
Minh bây giờ đã khác xa Minh ngày nào anh cần rồi, cô sẽ không thể thay đổi bản thân mình được nữa, cô sẽ vẫn cố gắng chững chạc và lí trí nhất có thể. Còn anh, anh nghe rồi, anh sẽ vẫn nghĩ là Minh bướng bỉnh không vâng lời, không nhường nhịn cái sĩ diện của anh, dạy đời anh thì tùy. Cái gì là đúng thì Minh vẫn phải nói, Minh không thể vì anh mà nuối theo những cái sai đuợc.
Như thỏa thuận trước, Cứ chiều tối T6 là Minh sẽ dành thời gian cho Thắng, còn T7-CN anh được nghỉ thì cũng phải lủi thủi một mình vì cô phải đưa con đi chơi, hoặc ở nhà chơi với con. Hôm nay, Minh về sớm một chút, tạt qua siêu thị mua vài thứ, rồi tới nhà Thắng. Anh đã đánh cho cô một chiếc chìa khóa riêng, để Minh có thể tới bất cứ khi nào cô muốn. Cô nấu một nồi lẩu cháo nhỏ, bày biện sẵn ra bàn thêm 2 chai bia để nhâm nhi. Thắng đi làm xong là vội vàng về ngay, tay cầm theo bịch mía nướng mà cô thích ăn. Tí nữa, cô sẽ vắt vẻo nằm xem phim, còn anh sẽ phải phục vụ gọt mía cho cô. Thấy tiếng lạch cạch ở cửa, biết là Thắng về, Minh chạy vội ra đón anh. Thắng thấy vậy liền ào tới ôm rồi hôn cô cái chụt. Hai người cứ tíu tít hỏi đủ thứ chuyện, mà phần lớn là anh hỏi, anh cứ làm như xa cô có 1 tuần mà hàng tỉ chuyện có thể xảy ra không bằng.
Minh đã bật bình nóng lạnh và giục anh đi tắm còn ăn cơm. Cô thấy mình và anh như đôi vợ chồng mới cưới vậy. Bất giác cô nghĩ lại thời kì đầu lấy nhau của cô và chồng. Cô cũng luôn là người đi làm về trước, đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa và cả mấy cái chuồng chim anh nuôi nữa, và đợi anh về. Nhìn thấy chồng, Minh cũng chạy ra đón, dang tay ôm lấy anh,đòi hôn anh một cái, nhưng nhận lại là việc anh khó chịu đẩy cô ra và nói một câu đầy bức xúc:
-Người vừa bẩn vừa mệt còn bấu với víu, hôn với hít, xê ra.
Nhiều lần như thế, Minh không còn tỏ ra tíu tít khi chồng về nữa. Cứ nhìn thấy cô là anh hỏi: Cắm bình nóng lạnh chưa? Nấu nước pha trà chưa? Sao không rửa cốc chén đi hả? Ăn xong không biết pha cho chồng ấm trà à? Sao tuần này chưa là quần áo thế? Sao là cái quần mà cũng để thành 2 li thế này? Có làm được không để tôi còn đi kiếm người khác làm hộ ? Nếu cô có quên một trong những việc đó, thì anh sẽ ca bài ca cô vợ vô tâm không biết chiều chồng. Nhiều lúc, bụng bầu to tướng xách từng xô nước ở bể chung của nhà trọ để rửa bát, mà chồng thản nhiên vểnh râu đánh tú trên máy tính, lại còn chậu quần áo to tướng đang đợi đấy,mà nhờ chồng bê hộ mâm bát vào nhà chồng cũng cáu um lên. Ăn còn thừa bát nước mắm mà quên không cất để nước vào là anh cằn nhằn đồ hoang phí, ăn sung mặc sướng nó quen không biết tiết kiệm. Đấy, chồng đã đào tạo cô trở nên tự lập và chai lì bằng những hành động “dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về” đấy. Nghĩ đến đây, Minh bất chợt cười chua xót. Anh chỉ có thể đòi hỏi và cô chỉ có thể đáp ứng hết tất cả khi cu Sóc và bé Miu chưa ra đời để choán hết thời gian của Minh. Thế nên, dễ hiểu tại sao anh cứ đi tìm Minh của ngày xưa ấy mà không biết mình chỉ mất đi sự phục vụ nhỏ nhặt để có 2 thiên thần tuyệt vời như vậy. Rốt cuộc, anh chỉ nghĩ cho bản thân mình mà thôi.
Trong lúc chờ Thắng tắm, Minh đi lại phía cây đàn guitar và cành lavender khô. Cô với tay cầm cành hoa ấy xuống, cô cứ luôn nghĩ chỉ có châu âu mới có loại hoa này, thế nhưng chưa bao giờ cô hỏi anh về nó. Thấy minh mải suy tư, Thắng hỏi:
-Em tò mò về cành hoa đấy à?
- Không, em chỉ nghĩ VN mình ko có loại hoa này thôi.
-Anh mang từ bên Pháp về đấy.
-Anh thích hoa này à?
-Không, có một người khác thích nó.
Thắng ngồi xuống ghế sopha đối diện với chỗ Minh đang đứng. Anh nhìn cô cực kì âu yếm, có phần tủm tỉm tinh nghịch gì đó.
-Ai thế?
-Em tò mò à?
-Xì....ko nói thì thôi.
-Đó là cành hoa của người yêu đầu tiên tặng anh đấy.
-Ô, thế cô ấy giờ đang ở Pháp à?
-Không.
-Cô ấy ở VN à?
-Không. Cô ấy mất 4 năm rồi
-.................
Minh ngỡ ngàng vô cùng, đây là điều bí mật mà anh chưa bao giờ kể với cô. Nhưng sao hôm nay anh nói tới một điều như vậy với vẻ thanh thản thế? Phải chăng sau 4 năm, anh đã nguôi ngoai hoàn toàn nỗi mất mát ấy? Minh tiến lại chỗ anh, ngồi lên thành ghế sofa, một tay khoác qua vai anh. Cô muốn ôm anh như thế, để anh cảm nhận được sự chia sẻ từ đáy lòng cô. Thắng cầm lấy tay cô, mân mê những ngón tay có phần thô ráp vì làm nhiều việc nhà của cô, ngả đầu anh vào ngực cô. Hai người ngồi như thế và cùng nhìn cành hoa. Thắng bất giác hỏi:
-Em có ghen không khi anh giữ mãi cành hoa đó?
- Không, em nghĩ à cô ấy đã thực sự hạnh phúc khi bên anh. Bây giờ, người hp là em chứ không phải cô ấy. Đừng vứt nó đi anh ạ, nó là kỉ niệm đẹp, mà kỉ niệm đẹp luôn giúp chúng ta sống tốt hơn trong tương lai.
Thắng có phần ngạc nhiên và xúc động lắm, anh ngẩng lên nhìn cô, từ tư thế này hai người thực sự rất gần nhau. Thắng đưa tay lên xoa xoa vào má Minh, nhìn cô như không muốn rời, anh nó với giọng dịu dàng nhất có thể:
-Anh yêu em mất rồi , Minh ạ.
- ..........
Thắng kéo cằm Minh xuống, hôn cô đầy yêu thương khiến Minh nghẹt thở, phải dứt anh ra và giả vờ cao giọng:
-Anh có cho em ăn ko đây?
-Ăn anh được ko?
-Kinh!
-Anh tắm sạch sẽ rồi, em thích ăn susi hay gỏi khỏa thân?
-Biến thái!
-Nè, đàn ông nào cũng là kẻ biến thái hết đấy, biết khôg hả?
Thắng đứng dậy thì Minh đứng lên ghế sofa, bắt anh phải cõng cô về bàn ăn. Cô chỉ cao có 1.55m, nặng 45kg, quá nhỏ bé so với thân hình 1.72m của anh hay sao í nhỉ? Cô ôm cổ anh , gục mặt vào vai anh cười sung sướng. Cô không trông mong niềm hạnh phúc này kéo dài mãi mãi, chỉ muốn cả hai hãy cứ bên nhau như thế này được càng nhiều càng tốt, Minh trân trọng hiện tại hơn là tương lai mờ mịt chưa biết tới.
Miu con bị ho từ mấy hôm nay, Minh đã cho uống thuốc rồi mà vẫn không đỡ, đêm qua lại ho dữ dỗi và nôn trớ suốt khiến cô cả đêm không dám đặt con nằm xuống, cứ hết ngồi lại xuống võng, cô định đợi sáng ra sẽ đưa con đi viện. Mải mê với con mà cô quên mất là có hẹn đi ăn sáng với Thắng nên không gọi lại cho đến khi nghe thấy tiếng chuông ddt của anh:
- Em chuẩn bị xong chưa anh qua đón nhé?
- Hôm nay em không đi được rồi, Miu bị ốm, em đang sx cho con đi viện
- Thế có ai đưa đi không?
- Anh trai em đi công tác, mà em không tự tin lái xe , nên em gọi taxi vậy.
- Thế thì ở yên đấy, anh qua đón.
- Thôi.......
Chưa kịp nói thì Thắng đã cúp máy. Minh thực sự không muốn Thắng phải lo lắng cho công việc riêng của cô, vì cô và anh dù sao cũng chưa xác định gì cả, cô không muốn mắc nợ anh. Ngay từ đầu, cô đã thỏa thuận với anh rằng nếu muốn duy trì mối quan hệ này thì phải: không quà cáp, không công khai, không làm điều đối phương chưa đồng ý và không can dự vào việc riêng cá nhân của nhau. Cho con đi viện một mình quen rồi, cô cũng không muốn gọi cho chồng, trừ khi là bệnh trọng. Nhà bố mẹ có xe ô tô, nhưng chỉ mỗi anh trai biết đi, cô cũng biết lái rồi nhưng không tự tin khi đi một mình, vậy thì taxi là giải pháp tốt nhất. Phải biết là sao khi anh lại nhiệt tình như vậy? Thôi, chỉ là đưa con đi viện thôi mà, cũng không có gì to tát, cứ để anh giúp một lần cũng không phải là mắc nợ gì lớn lao. Nghĩ thế nên Minh an tâm chuẩn bị đồ đạc vào ba lô, mặc quần áo cho con, rồi ngồi đợi anh tới.
Thắng đỗ xe ngoài đường , rồi đi bộ vào tận nhà đón hai mẹ con. Anh sốt sắng bế Miu và không quên hỏi xem ai đưa Sóc đi học rồi. Ngồi trong xe, thấy Minh lo lắng mỗi khi Miu gồng mình lên ho, Thắng trấn an:
-Anh đã gọi điện cho người quen ở khoa khám tự nguyện A rồi, đến đó không phải chờ lâu đâu, em đừng lo.
-Em sợ con bị viêm xuống phế quản hoặc phổi mất rồi í.
-Như thế liệu có phải nằm viện không?
-Nếu xuống phổi thì có đấy.
-Con bị ho lâu chưa?
- Cũng mấy hôm rồi.
-Sao không đưa đi viện sớm hơn?
-Mấy bữa chỉ ho bình thường thôi, em hấp hẹ với đường phèn cho uống, như mọi khi là khỏi đấy, nhưng chắc thời tiết lạnh quá, đêm qua con ho không ngủ được.
Xoa xoa lên đầu Miu, anh nhẹ nhàng nựng con bé:
-Miu ngoan, sẽ nhanh khỏi bệnh thôi, mẹ Minh cứ yên tâm nhờ.
Đến nơi, anh gửi xe, rồi nhất định đòi bế Miu vào tận nơi, nhờ người quen để khám luôn, Minh chỉ việc lẽo đẽo theo anh hoặc ngồi chờ kết quả. Cô cũng không hiểu tại sao một người chưa lấy vợ, chưa có con bao giờ mà lại tháo vát như thế. Rất may Miu mới chỉ bị viêm họng và chớm viêm phế quản thôi, chưa xuống phổi, nên được kê đơn thuốc về nhà uống. Minh thở phào nhẹ nhõm, cô rất sợ cảnh con nằm viện, mẹ cũng nằm viện chăm con luôn, vô cùng mệt mỏi. Trên đường về, Minh trách anh:
-Anh làm thế này là chiều em quá đấy, sẽ sinh hư. Em cũng tự cho con đi khám được mà, mất công anh nghỉ việc.
- Anh biết em rất tự lập, không có anh em vẫn làm tốt. Nhưng em đang có anh cơ mà, hãy để anh chia sẻ với em.
- Anh có thê chia sẻ với em được mãi đâu……….
- ……………
Minh nói với giọng trầm buồn, mắt lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa xe ô tô, cô suy nghĩ mông lung lắm. Miu và Sóc là con của cô và chồng, Thắng có yêu cô tới mấy, thì việc gánh vác trách nhiệm cùng cô chăm sóc hai con là điều vô lí với anh. Cô không muốn bây giờ anh ân cần quan tâm mẹ con cô như vậy, mà một ngày kia không còn được như thế nữa, cô sẽ trở nên hụt hẫng, yếu đuối vô cùng. Cô nên tập xác định là một mình cô phải gánh vác nuôi dạy hai đứa con, cô cần phải tự lập mọi việc cần thiết, kể cả là vai trò của người bố.
Vì mệt quá nên bé Miu ngủ ngay trên xe ô tô, Thắng kêu Minh mở cửa, để anh bế bé vào cho con khỏi thức giấc. Minh định sẽ nấu cháo cho con ăn , uống thuốc rồi chiều gửi sang nhà ông bà ngoại để đi làm. Đặt Miu ngủ ngay ngắn trên giường rồi, Thắng xuống bếp phụ Minh chuẩn bị đồ ăn, gọi là bữa sang hay bữa trưa cũng được, vì cả 2 đều chưa ăn gì từ sang tới giờ. Minh đang lúi húi làm salat, thấy anh xắn tay áo thì vội vàng giục anh rửa mặt mũi chân tay cho tỉnh táo rồi ngồi nghỉ ngơi đi, một lát nữa thôi sẽ có món bánh mì ốp la. Thắng nhất quyết không nghe:
-Em làm nốt salat đi, để anh rán trứng cho
- Đã bảo để em làm mà.
-Em sợ anh không biết làm á?
- Không phải, chỉ là……
- Ngoan nào……
Thắng ôm lấy eo Minh từ phía sau, cúi xuống hôn lên má cô, giọng anh không thể ngọt ngào hơn :
-Cô cứ là như là mẹ tôi í, người thì bé mà bướng bỉnh. Anh không muốn chỉ nhận sự chăm sóc của em hay ngược lại. Anh muốn chúng ta cùng chăm sóc nhau, được không em?
- Em……….
- Thôi nào, lo làm nốt món này đi. Anh sẽ ốp trứng, em chuẩn bị mà mắt tròn mắt dẹt đi, đấy là món tủ của anh suốt mấy năm học ở Pháp đấy.
- Xì…….
Minh không cự cãi nữa, cô mỉm cười nhìn anh điêu luyện với cái chảo, rồi cười nịnh bợ khi anh ốp trứng còn tròn và đẹp mắt hơn cô thật. Công việc cũng chẳng có gì nặng nhọc cả, nhưng sao cô thấy hạnh phúc thế khi hai người đứng cạnh nhau trong cùng một gian bếp, cười nói true đùa nhau, đút cho nhau nếm món mình làm, rồi tấm tắc khen cứ như thể món salat chính là món bít tết vậy. (quên cả việc bé Miu ốm nằm trên tầng, he he). Cuộc sống, cần lắm một sự sẻ chia ấm áp như thế đấy. !!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ 6 tuần này, Minh không hẹn Thắng đi nghe nhạc hay xem phim gì, cô cũng không để anh chọn một quán café yên tĩnh như mọi khi, mà bắt anh đưa cô đi ăn ốc luộc ở gần nhà –cái món mà anh chẳng bao giờ động tới. Chiều cô, Thắng vẫn đi xe đến, gửi ở bãi gần nhà , để hai người cùng đi bộ gần nửa vòng hồ để tới quán ốc cô ưa thích. Cu Sóc biết mẹ đi ăn ốc, cũng đòi đi theo, nhưng cô nhất quyết không đồng ý.
-Mẹ, con muốn đi ăn ốc với mẹ cơ.
-Không được, hôm nay mẹ có hẹn với bạn rồi.
- Ứ……,mẹ ki bo thế?
-Haizzz, con chịu khó đi, một tuần mẹ chỉ xin phép con có 1 buổi để đi chơi thôi đấy. Hôm nay không phải là ngày hẹn hò của con và mẹ.
- Nhưng sao mẹ cứ phải ăn ốc vào ngày không phải ngày hẹn hò của con và mẹ? (ak ak)
-Con muốn thì đế chủ nhật, mẹ dẫn con đi ăn được không?
- Thật nhá.
-Vâng ạ…….
Vì Minh không nói dối con bao giờ, nên cu cậu rất tin tưởng mẹ. Những gì mẹ hứa là mẹ sẽ làm, nên cậu chàng yên tâm ở nhà chơi với em Miu và ông bà ngoại. Cô không cho Thắng vào tận nhà, vì sợ bố mẹ và Sóc Miu nhìn thấy, nên anh phải ngồi ngoài xe đợi mãi. Hôm nay trời khá lạnh, anh mặc một bộ gió lót nỉ, nhìn rất gọn gang và khỏe mạnh. Minh bất giác đỏ mặt vì thấy vẻ đẹp trai nam tính của anh.
-Sao hôm nay đi chơi với em mà mặc đơn giản thế này?
-Em chẳng bảo với anh là phải đi bộ còn gì, anh vội vàng mua đôi giầy này mới để đi bộ cho hoành tráng đây này, chẳng nhẽ lại đi đôi hàng ngày đi tập thể thao? Bốc mùi thì chit.
- Xì…….
-Thấy anh có nam tính không?
- Haizzz, lại bắt đầu đấy
-Nói thật đi, anh trông em như muốn ăn tươi nuốt sống anh còn gì.
-Kinh quá, anh ảo tưởng sức mạnh vừa thôi.
-Thôi nào, lại đây mà hưởng thụ sự manly của anh đi.
- Haizzz……
Anh kéo cô lại để vừa đi vừa ôm vai, cô hẩy anh ra thì lại bị kéo vào. Đồ rằng, nếu đường ko có ai, chắc chắn là anh phải cúi xuống hôn lấy hôn để cô rồi. Người đâu mà, lúc thì chững chạc không ai bằng, lúc thì lại trẻ con không tưởng được. Có phải cứ ở bên người mình yêu, thì ai cũng trở nên trẻ trung hơn, tự nhiên thoải mái hơn, ngay cả trong việc thể hiện cảm xúc? Anh rất nhẫn nại với cô, nhẫn nại chờ đợi cô đáp lại tình cảm của anh, nhẫn nại mỗi khi cô bướng bỉnh điều gì, nhẫn nại trước mọi sở thích có phần trái khoáy của cô , nhất là việc hôm nay anh ngồi nhìn cô ăn ốc vậy. Minh gẩy gẩy từng con, rồi bắt Thắng ăn, khiến anh vội vàng nuốt rồi lại thêm ngụm nước trà bồi vào để trôi cho nhanh, còn cô thì phá lên cười hả hê.
Minh nhớ chồng cô chưa bao giờ chịu đợi cô lấy vài phút, chậm chạp một chút là anh cáu nhặng lên và cho thêm một bài dài thuyết giảng về sự chuẩn bị. Anh cũng không đủ kiên nhẫn để nghe hết một bản nhạc với cô, hay đợi cô mua được chiếc áo ưng ý, huống chi là ngồi đợi cô ăn. Thế mà vì yêu anh, cô tìm hiểu kĩ lưỡng về thể loại nhạc vàng sến sẩm ấy, còn mua hẳn một cuốn sổ dầy, ghi lại hết các lời bài hát mà anh hay nghe để tặng anh nhân ngày sinh nhật. Lại còn học thuộc vài bài để mỗi khi anh bật nhạc ầm nhà, cô hát theo cho rôm rả. Còn anh, hễ thấy cô bật nhạc của Scorpion là gào ầm lên, kêu nhức hết cả đầu, nhạc nhẽo nghe như đánh nhau. Thà anh nói rằng nhạc này làm anh thấy mệt thì thôi, anh lai còn dè bỉu nó. Sao những gì anh thích thì tuyệt vời đẹp đẽ, còn những thứ em thích thì anh nói là vớ vẩn. Không hòa hợp thì thôi, chứ đừng đẩy nhau ra xa như vậy.
Thế mới thắc mắc rằng tại sao anh và cô lại yêu rồi lấy nhau mới được chứ. Có phải là, con người ta luôn đi tìm một nửa trái ngược của mình, để lấp đầy những gì mình còn thiếu? Chẳng hạn như anh giỏi mặt này, thì cô phải yếu mặt đó để còn nâng đỡ bù trừ cho nhau, chứ cả hai cùng giỏi thì lấy ai ra mà che chở bao bọc? Sao ta không nghĩ rằng, cả 2 cùng giỏi sẽ cùng nhau làm việc đó tốt hơn? Đi tìm một nửa hòa hợp có phải là vô cùng khó, thế nên con người tìm một nửa trái ngược cho nhanh? Điều này, bản than Minh chưa bao giờ tìm được đáp số.
Ăn xong, hai người nắm tay nhau đi lang thang một vòng hồ rồi mới về. Vì nhà ông bà ngoại gần nhà cô, nên Minh tạm biệt anh ở xe, cứ người trong người ngoài nói mãi mà không dứt ra để anh về được. Đế lúc chuyển bánh đi rồi, anh còn dừng xe lại chỗ gốc cây tối tối, bấm còi ra hiệu để cô cô chạy tới, rồi anh mở cửa kính ô tô, kéo cô lại để hôn thêm lần nữa rồi mới chịu.
-Ah chẳng muốn về tí nào.
- Thôi mà, về nhanh kẻo ma đấy.
- Haizzz, em dọa trẻ con đấy à.
- Ha ha ha…..
- Anh bảo này……
Thắng cầm lấy tay Minh, áp vào má anh, còn Minh cúi xuống chống tay vào cửa kính của xe để xem anh nói gì.
-Tối nay đến nhà anh đi, mai về.
-Haizzzz, linh tinh.
-Linh tinh gì, em chỉ đầu óc đen tối.
- Chẹp, anh muốn gì nữa nào?
- Hay tối nay anh ở lại nhà em nhé?
-Haizz, về đi không em thả chó ra bây giờ.
-Không thì ít ra phải hôn anh lâu lâu một tí chứ
-………………(kiss)………
Chẳng phải để anh nài nỉ thêm, Minh cúi vào xe, một tay áp má anh kéo lại, và đặt lên môi anh nụ hôn nóng bỏng nhất. Cứ như thế, một người trong xe, một người đứng ngoài, dưới gốc cây gì chẳng biết, trao nhau nụ hôn tuyệt vời của những kẻ đang ngất ngây trong men say tình yêu.
-Anh nhớ em lắm đấy biết không?
- Uh, cứ nhớ thật nhiều như thế đi nhé, không được ít đi đâu đấy.
- Xì….đồ tham lam. (anh véo mũi cô)
- Thôi anh về đi, muộn rồi.
-Uh, ngủ sớm đi em nhé…….
Thắng đi rồi Minh vẫn còn cười. Cô đảo bước định quay về nhà thì bắt gặp xe ô to của chồng đang đậu ngay gần đó. Minh tiến lại gần thì thấy anh đang ngồi trong xe, trên mặt đang biểu hiện cảm xúc gì chẳng rõ, có lẽ anh đã nhìn thấy hết cảnh cô và Thắng hôn nhau rồi. Minh hơi ngượng ngùng, hai tay xoa vào nhau. Anh bước xuống xe, nhìn cô với ánh mắt có phần giận hờn khiến cô không dám nhìn thẳng vào đó, mà lảng đi chỗ khác rồi hỏi:
-Anh tới gặp các con hay gặp ai đấy?
-Anh tới lâu rồi, định bất ngờ vào gặp các con, nhưng thấy em khoác tay một người đi ở hồ, nên đậu xe ở đây đợi em.
- Anh ….anh đợi em có việc gì không?
- Người đó là bạn trai của em à?
- ….Uh……
- Em quen lâu chưa?
- Cũng khá lâu rồi
- Em yêu người ta không?
- ……anh hỏi làm gì? Nếu không có việc gì thì em về trước đây, muộn rồi để hôm khác anh hẵng đến thăm con.
Minh quay đi thì bị anh cầm khuỷu tay giật ngược lại, ôm chặt lấy, khiến cô phải vẫy vùng mãi mới thoát ra được.
-Anh làm cái gì thế hả?
- Tại sao em chưa li dị anh mà đã đi yêu người khác rồi hả?
-Anh không có tư cách hỏi tôi câu đó.
- Anh……. Sao em không chờ đợi anh? Anh đã nói là cho anh thời gian thu xếp mọi việc cơ mà, tại sao em nhất quyết để mọi người biết việc anh ngoại tình, Hay là cô làm thế để dễ dàng đi lại với thằng khác hả? Cô rốt cuộc cũng chỉ là con đàn bà lăng loan mà thôi.
- …..(tát)…..
Minh thẳng tay tát vào mặt chồng cô một cái tát trời trời giáng, để cho anh tỉnh ra mà nghe cô cho rõ.
-Tôi đã hỏi anh rằng, nếu tôi bỏ qua tất cả, anh có cắt đứt lien lạc với cô ta và quay hẳn về với mẹ con tôi không, thì anh nói rằng anh không thể. Vậy anh có quyền gì mà bắt tôi phải chung thủy chờ đợi anh ăn nằm chán chê với người đàn bà khác, rồi không biết bao giờ mới quay về. Anh tham làm ích kỉ vừa thôi. Hãy sống thế nào để tôi có thể tôn trọng anh.
Nói xong, Minh nhanh chóng rời đi, cô không thể chịu được khi nghe những lời phán xét một cách quá đáng của anh như thế. Cô là một con đàn bà lăng loan ư? Đến tận bây giờ, cô còn chưa dám ngả hết vào long Thắng mặc dù cô đã yêu anh lắm rồi, vì cô nghĩ mình vẫn chưa li dị với chồng thì chưa thể là của Thắng trọn vẹn được. Anh thì được thoải mái cặp bồ rồi có cả con riêng ra đấy, còn cô, tại sao cô lại không có cái quyền được yêu người khác khi mà anh bỏ bê cô đến hơn 2 năm trời nay rồi? Anh vẫn vin vào cái lệ làng, thói đời cổ hủ của thế hê cha chú của mình rồi áp đặt lên cô đủ thứ vô lí bất công ư? Anh cứ ôm lấy cái gia trưởng, sĩ diện của mình đi, còn Minh, cô sẽ không để anh chà đạp ức hiếp thêm nữa đâu.
Còn nữa!
Phần cuối: ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.wordpress.com/2015/02/04/ngoai-tinh-bat-ngo-khong-luong-truoc-tiep-cuoi/
- Có việc gì không?
- Chị có thể gặp em coi như là để thông cảm cho một nhân tình thất bại được không?
- .....
Minh nhận được điện thoại của Q.A và vội vàng đi ngay tới chỗ hẹn. Cô không còn nhận ra QA xinh đẹp ngày nào, thay vào đó là một bà mẹ trẻ có phần gày gò và nhợt nhạt, phảng phất trên khuôn mặt một nỗi buồn và lo âu dồn nén. Minh hơi nhíu mày nhìn QA khiến cô ta có vẻ ngượng ngùng, cúi xuống nhìn cốc nước, mắt rươm rướm. Minh không hẳn là vui mừng với vẻ ngoài của QA lúc này, mà cô có phần lo lắng cho đứa trẻ mà cô ta đang bế trên tay, nhìn nó có vẻ hơi nhỏ so với những bé cùng tháng.
-Nào, có chuyện gì thì cô nói nhanh đi tôi còn về , tối muộn rồi.
- ………em……
-Nghe nói hai người mua nhà chung cư rồi?
- ……không, không phải đâu chị ơi…..hic hic…..
Minh trợn tròn mắt ngạc nhiên trước câu nói ấp úng của QA. Rõ ràng anh và cô đã cùng ra công chứng chuyển tên sở hữu căn nhà sang tên cô, tiền cô đã đưa anh, chỉ còn chờ ra tòa xử lí đơn li hôn nữa thôi mà. Tại sao lại thế được? Tiền đó anh mang đi đâu? Những câu hỏi nhanh chóng xẹt qua trong đầu Minh khiến cô càng hoang mang hơn.
-Cô nói rõ hơn xem nào, tại sao lại không phải?
-Chị ơi, gặp chị thế này em xấu hổ lắm, nhưng mà em nghĩ chỉ có chị là giúp được anh í cũng là giúp em lúc này.
- ........?
-. Từ khi chuyển về sống hẳn với em, anh í như người mất hồn, không chịu làm ăn gì cả, suốt ngày thấy bia bọt rượu chè say khướt đến đêm khuya mới về. Lúc em sinh con, cũng chỉ có bố mẹ anh í thôi, còn không biết lúc đó anh đang ở chỗ nào nữa. Em nói anh í hoàn tất thủ tục li hôn để làm giấy khai sinh cho con, còn xin bảo hiểm trên phường nữa, vì con em sinh non nên yếu và ốm đau suốt, nhưng anh í cứ nói là đang làm, và mãi đến giờ con em vẫn chưa được khai sinh.
- .........
- Có người nói anh bỏ bê làm ăn nên thất bại mấy vụ, khiến nợ nần chồng chất, còn dính cả vào chơi lô đề cờ bạc nữa. Em không hiểu anh í ra làm sao nữa chị ạ. Chị ơi, chị giúp em với. Lương em rất thấp, không thể lo cho con được. Nếu anh í cứ thế này thì mẹ con em chết mất thôi.
- Sao cô lại nghĩ là tôi có thể giúp cô?
- Chỉ có chị nói là anh í mới nghe, chứ bố mẹ nói giờ anh í bỏ ngoài tai hết .
- Cô nghĩ là tôi nói anh í sẽ nghe ư, thế thì đã không có ngày anh í bỏ mẹ con tôi đến sống với cô đâu.
- Không, chắc chắn chị nói có tình có lí anh í sẽ hiểu ra.
- Tại sao cô lại tin thế nhỉ, thật nực cười.
- ............
- ............
Im lặng khá lâu, QA mới trấn tĩnh hơn và từ tốn nói ra những điều mà Minh không thể tin nổi.
- Anh í quá sợ hãi áp lực gia đình và dư luận họ hàng nên mới tới với em . Đến sống với em rồi, anh í trái tính trái nết lắm. Nhiều đêm uống rượu say về, anh í toàn lảm nhảm gọi chị: “Minh đâu, sao em lại lạnh lùng với anh thế hả? Em không phải là Minh của anh nữa rồi. Em đâu rồi”.
- ..........
- Mỗi lần đến thăm chị và 2 cháu về, anh í đều im lặng chẳng nói chẳng rằng, rồi vô cớ mắng mỏ em, có một tối anh í về muộn lắm, lại say khướt, em nói một hai câu thì giơ tay tát em. Anh í nói: vì em mà anh í mất cả chị lẫn hai con......
- ........
Nói đến đây, QA lại nức nở khóc, đứa con gái ngây ngô nhìn mẹ không hiểu chuyện. Minh cũng không hiểu cảm giác của cô lúc này được gọi tên là gì. Cô không nói không rằng đứng dậy trả tiền nước rồi ra vẫy Taxi. Minh muốn khóc, và cô lại khóc thật to, vừa khóc vừa mếu máo nói địa chỉ nhà Thắng cho anh tài xế. Vì sao lúc này yêu thương và xót thương chồng lại đầy vơi trong lòng cô thế này.Chẳng nhẽ đúng là vì cô mà anh trở nên bê tha như vậy? Vì anh yêu cô ư? Vì anh quá yêu cô bé Minh ngây thơ ngoan ngoãn vâng lời năm nào ư? Lòng trắc ẩn của người đàn bà khiến Minh tháy thương chồng vô cùng. Nếu những lời QA nói là sự thật, thì không phải anh thực sự muốn li hôn với cô, chỉ là anh đang quá túng quẫn trong nợ nần nên cần tiền từ căn nhà chung kia. Bảo sao mà anh dễ dàng chấp nhận để lại nó cho mẹ con cô và đồng ý viết giấy nhận nợ. Sao anh lại sống mà không chia sẻ với Minh chứ? Sao anh cứ đánh cứ làm tổn thương Minh để cô khép mình lại với anh, để anh cũng cảm thấy cô đơn mà tìm nơi bình yên khác , có phải là giống như cô đang tìm tới Thắng lúc này?
Đứng trước cửa phòng Thắng rồi, nhưng cô không bấm chuông. Khi nãy, cô nghĩ đến anh ngay khi bật khóc, nhưng giờ đây, đứng gần anh rồi, thì cô lại thấy mình như thế là quá vô tâm và tàn nhẫn với anh. Cô không thể khóc trong tay anh vì một người đàn ông khác được, nhất là khi đó lại là người chồng bội bạc của cô. Cô đã để cho anh nuôi hi vọng rằng cô cũng yêu anh, giờ nếu biết cô đang thương hại chồng mình, thì anh sẽ tổn thương lắm lắm. Cô đúng là con đàn bà tồi tệ. Lí trí mạnh mẽ của cô đi đâu hết rồi mà không ra đây chỉ đường dẫn lối, để cô kéo theo sự đau khổ có thể là của 2 người đàn ông? Đang định quay về thì Minh thấy bố mẹ anh đứng ngay sau lưng. Sau phút ngỡ ngàng, cô hơi gật đầu chào:
-Cháu chào cô chú.
- Uh, chào cháu. Nhìn cháu quen quen, cháu tới gặp Thắng à?
- À, dạ, có chút việc gấp, cháu gọi điện mãi mà Thắng không nhấc máy nên cháu tới tìm ạ.
- Sao không bấm chuông
Minh không biết làm thế nào để chạy đi lúc này, cô đánh đứng im chịu trận. Thắng hé mở cửa, anh mới chỉ nhìn thấy Minh chứ không thấy bố mẹ, nên vôi vàng hỏi?
-Sao em tới bất ngờ thế này? Mặt mũi sao nhìn phờ phạc thế? Có chuyện gì à?
-..........
-Ơ, bố mẹ cũng tới ạ?
- Uh, bố mẹ mới về, có ít hoa quả mang sang cho con. Cháu vào nhà đi cháu.
- Thôi ạ, cháu chỉ nó với anh í chút việc rồi đi luôn ạ.
Thấy cô có vẻ căng thẳng, và mắt vẫn còn đỏ như vừa khóc xong, nên Thắng vội vàng đẩy bố mẹ vào nhà .
- Bố mẹ cứ vào nhà trước đi. Con vào luôn đấy ạ.
Anh đưa cô ra cầu thang thoát hiểm rồi dùng giọng dịu dàng nhất hỏi cô:
-Sao thế em?
- .........không có chuyện gì đâu.
- Em vừa khóc xong phải không? Lại có chuyện gì à?
- .........(lắc đầu)........
- Nói anh nghe xem nào, không là anh đưa em vào nhà tiếp chuyện hai cụ bây giờ.
- Xì......anh không phải dọa.
- Hay là em thấy nhớ anh quá à?
- .........(Cười mỉm).........
- Nhớ phát khóc cơ à? Phải tới tận đây gặp anh á?
- Uh, hì.............
Thắng cười lém lỉnh cúi xuống nói nhỏ vào tai trêu cô:
-Hay là anh vào đề nghị 2 cụ về đi nhé?
- Haizzz, linh ta linh tinh.
- Thế nhớ người ta đến mức phải chạy tới tận đây rồi đi về không thế à?
- Nhìn thấy anh là thỏa mãn nỗi nhớ rồi.
- Có thật không?
- Uh........
Thấy Minh nói thế thì Thắng tin thật và mừng ra mặt. Cô ít bày tỏ tình cảm với anh,nhưng mỗi khi thể hiện , chỉ cần một hành động sâu sắc hay câu nói đơn giản thôi, là Thắng cũng cảm động và vui khôn tả. Nhìn thấy dáng vẻ của anh lúc này, Minh chỉ muốn ôm lấy anh thật chặt, rồi hôn anh thật sâu. Nhưng trong lòng cô lại đang nặng trĩu một nỗi niềm không đáng có, khiến cô không thấy thoải mái làm điều mình muốn được. Cô để anh ôm mình, rồi đưa cô xuống tận sảnh tầng 1, gọi taxi và nhìn thấy cô đi khuất rồi mới chịu lên nhà. Cô phải làm thế nào với chồng cô đây, cô phải làm thế nào với tình cảm dành cho Thắng đang lớn dần lên trong tim cô. Minh về nhà, nhìn thấy 2 con đã say ngủ bên dì H, cô buồn rớt nước mắt. Là cô, chính cô đã để 2 con mình phải khổ đúng không?
Hôm sau, Minh gọi điện cho chồng để đi nói chuyện. Lúc đầu anh tỏ vẻ khó chịu nhưng sau cùng cũng đồng ý gặp. Nhìn anh vẫn còn phong độ chứ chưa đến nỗi bê tha tiều tụy như lời QA nói. Có thể mỗi lần gặp cô, anh đều cố gắng để mình hoàn hảo nhất chăng? Sau một đêm khóc mệt, Minh thấy vơi nhẹ đi và trong lòng không còn thấy xót thương anh quá nhiều như khi vừa nghe QA kể. Cô vẫn đi thẳng vào vấn đề luôn, ngay khi anh vừa gọi xong cốc cafe.
-Sao nhận tiền rồi mà anh chưa mua nhà?
- Sao em biết? (ngạc nhiên vô cùng)
-Anh cần tiền để trả nợ làm ăn hay thua cờ bạc?
- Em hỏi vớ vẩn gì thế?
- Anh cứ trả lời là có hay không đàng hoàng đi xem nào?
- Tôi mua nhà hay chưa, hay dùng tiền vào làm gì là việc của tôi. Đằng nào tôi chẳng ghi nợ với cô rồi? Hay cô sợ tôi quỵt tiền cô à?
-.............
Minh nhận thấy, anh có vẻ kích động sau câu hỏi của cô. Tại sao thế? Hay cách hỏi của cô có vấn đề? Có lẽ anh nghĩ cô cho là anh không đàng hoàng thật sao? Hay anh thấy thái độ hỏi của cô như thế là coi thường anh? À, Minh có vẻ hiểu ra đôi chút vấn đề của mình rồi. Cô hạ giọng xuống dịu dàng nhất có thể để hỏi anh.
-Em chưa bao giờ nghĩ anh là người như thế. Nếu nghĩ vậy, em đã không đưa tiền cho anh khi chưa nhìn thấy khả năng trả nợ của anh. Em chỉ thương đứa con của anh và QA, nó cần một mái nhà tử tế để ở, nên em mới tìm mọi cách dĩ hòa vi quý. Anh đừng nghĩ là em coi thường anh , tất cả những việc em làm là nghĩ nhiều nhất có thể cho anh rồi.
- ..................
-..................
Cả hai im lặng một hồi lâu, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Minh không biết anh đang nghĩ gì, mong đợi gì ở cô không? Còn cô thật mong anh nói ra tất cả để tìm cách giải quyết. Vậy cô phải làm gì để anh mở lòng mà nói với cô đây? Cô không kịp sắp xếp câu từ cho chuẩn xác nữa, chỉ biết nghĩ nhanh nhất có thể, và nói chậm vừa đủ nghe:
-Anh à, Em biết anh rất hay tự ti về sự chênh lệch kinh tế giữa nhà anh và nhà em, chênh lệch học vấn giữa anh và em. Em chưa bao giờ để tâm đến điều đó, có thể là vì em sinh ra đã có đk tốt hơn anh rồi, nhưng nếu em coi thường anh chỉ vì sự chênh lệch ấy thì em đã không yêu anh hết mình và lấy anh bằng được.
-........
-Em không phải là không cố gắng hiểu cho chồng, em đã làm mọi cách để anh được đứng tên ngôi nhà, đứng tên xe, vì em tin tưởng anh, vì em không muốn anh bị lép vế. Nhưng vô tình em lại để anh rơi vào mặc cảm là “nhờ nhà vợ” đúng không?
-..........
-Anh nhìn chúng ta mà xem, chúng ta đã để cái tôi lớn hơn hạnh phúc gia đình, và dẫn đến biết bao nhiêu hệ lụy. Bây giờ, anh còn phải chăm sóc hai mẹ con QA, tiền là một vấn đề quan trọng, anh định tiêu pha như thế mãi để mẹ con cô ta lại rơi vào hoàn cảnh bi đát sao? Như vậy chẳng phải những đứa trẻ là khổ nhất đấy thôi?
-.........
- Chúng ta hãy đừng sống vì bản thân nữa, mà hãy vì bọn trẻ đi anh...........
-........
Minh bây giờ đã khác xa Minh ngày nào anh cần rồi, cô sẽ không thể thay đổi bản thân mình được nữa, cô sẽ vẫn cố gắng chững chạc và lí trí nhất có thể. Còn anh, anh nghe rồi, anh sẽ vẫn nghĩ là Minh bướng bỉnh không vâng lời, không nhường nhịn cái sĩ diện của anh, dạy đời anh thì tùy. Cái gì là đúng thì Minh vẫn phải nói, Minh không thể vì anh mà nuối theo những cái sai đuợc.
Như thỏa thuận trước, Cứ chiều tối T6 là Minh sẽ dành thời gian cho Thắng, còn T7-CN anh được nghỉ thì cũng phải lủi thủi một mình vì cô phải đưa con đi chơi, hoặc ở nhà chơi với con. Hôm nay, Minh về sớm một chút, tạt qua siêu thị mua vài thứ, rồi tới nhà Thắng. Anh đã đánh cho cô một chiếc chìa khóa riêng, để Minh có thể tới bất cứ khi nào cô muốn. Cô nấu một nồi lẩu cháo nhỏ, bày biện sẵn ra bàn thêm 2 chai bia để nhâm nhi. Thắng đi làm xong là vội vàng về ngay, tay cầm theo bịch mía nướng mà cô thích ăn. Tí nữa, cô sẽ vắt vẻo nằm xem phim, còn anh sẽ phải phục vụ gọt mía cho cô. Thấy tiếng lạch cạch ở cửa, biết là Thắng về, Minh chạy vội ra đón anh. Thắng thấy vậy liền ào tới ôm rồi hôn cô cái chụt. Hai người cứ tíu tít hỏi đủ thứ chuyện, mà phần lớn là anh hỏi, anh cứ làm như xa cô có 1 tuần mà hàng tỉ chuyện có thể xảy ra không bằng.
Minh đã bật bình nóng lạnh và giục anh đi tắm còn ăn cơm. Cô thấy mình và anh như đôi vợ chồng mới cưới vậy. Bất giác cô nghĩ lại thời kì đầu lấy nhau của cô và chồng. Cô cũng luôn là người đi làm về trước, đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa và cả mấy cái chuồng chim anh nuôi nữa, và đợi anh về. Nhìn thấy chồng, Minh cũng chạy ra đón, dang tay ôm lấy anh,đòi hôn anh một cái, nhưng nhận lại là việc anh khó chịu đẩy cô ra và nói một câu đầy bức xúc:
-Người vừa bẩn vừa mệt còn bấu với víu, hôn với hít, xê ra.
Nhiều lần như thế, Minh không còn tỏ ra tíu tít khi chồng về nữa. Cứ nhìn thấy cô là anh hỏi: Cắm bình nóng lạnh chưa? Nấu nước pha trà chưa? Sao không rửa cốc chén đi hả? Ăn xong không biết pha cho chồng ấm trà à? Sao tuần này chưa là quần áo thế? Sao là cái quần mà cũng để thành 2 li thế này? Có làm được không để tôi còn đi kiếm người khác làm hộ ? Nếu cô có quên một trong những việc đó, thì anh sẽ ca bài ca cô vợ vô tâm không biết chiều chồng. Nhiều lúc, bụng bầu to tướng xách từng xô nước ở bể chung của nhà trọ để rửa bát, mà chồng thản nhiên vểnh râu đánh tú trên máy tính, lại còn chậu quần áo to tướng đang đợi đấy,mà nhờ chồng bê hộ mâm bát vào nhà chồng cũng cáu um lên. Ăn còn thừa bát nước mắm mà quên không cất để nước vào là anh cằn nhằn đồ hoang phí, ăn sung mặc sướng nó quen không biết tiết kiệm. Đấy, chồng đã đào tạo cô trở nên tự lập và chai lì bằng những hành động “dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về” đấy. Nghĩ đến đây, Minh bất chợt cười chua xót. Anh chỉ có thể đòi hỏi và cô chỉ có thể đáp ứng hết tất cả khi cu Sóc và bé Miu chưa ra đời để choán hết thời gian của Minh. Thế nên, dễ hiểu tại sao anh cứ đi tìm Minh của ngày xưa ấy mà không biết mình chỉ mất đi sự phục vụ nhỏ nhặt để có 2 thiên thần tuyệt vời như vậy. Rốt cuộc, anh chỉ nghĩ cho bản thân mình mà thôi.
Trong lúc chờ Thắng tắm, Minh đi lại phía cây đàn guitar và cành lavender khô. Cô với tay cầm cành hoa ấy xuống, cô cứ luôn nghĩ chỉ có châu âu mới có loại hoa này, thế nhưng chưa bao giờ cô hỏi anh về nó. Thấy minh mải suy tư, Thắng hỏi:
-Em tò mò về cành hoa đấy à?
- Không, em chỉ nghĩ VN mình ko có loại hoa này thôi.
-Anh mang từ bên Pháp về đấy.
-Anh thích hoa này à?
-Không, có một người khác thích nó.
Thắng ngồi xuống ghế sopha đối diện với chỗ Minh đang đứng. Anh nhìn cô cực kì âu yếm, có phần tủm tỉm tinh nghịch gì đó.
-Ai thế?
-Em tò mò à?
-Xì....ko nói thì thôi.
-Đó là cành hoa của người yêu đầu tiên tặng anh đấy.
-Ô, thế cô ấy giờ đang ở Pháp à?
-Không.
-Cô ấy ở VN à?
-Không. Cô ấy mất 4 năm rồi
-.................
Minh ngỡ ngàng vô cùng, đây là điều bí mật mà anh chưa bao giờ kể với cô. Nhưng sao hôm nay anh nói tới một điều như vậy với vẻ thanh thản thế? Phải chăng sau 4 năm, anh đã nguôi ngoai hoàn toàn nỗi mất mát ấy? Minh tiến lại chỗ anh, ngồi lên thành ghế sofa, một tay khoác qua vai anh. Cô muốn ôm anh như thế, để anh cảm nhận được sự chia sẻ từ đáy lòng cô. Thắng cầm lấy tay cô, mân mê những ngón tay có phần thô ráp vì làm nhiều việc nhà của cô, ngả đầu anh vào ngực cô. Hai người ngồi như thế và cùng nhìn cành hoa. Thắng bất giác hỏi:
-Em có ghen không khi anh giữ mãi cành hoa đó?
- Không, em nghĩ à cô ấy đã thực sự hạnh phúc khi bên anh. Bây giờ, người hp là em chứ không phải cô ấy. Đừng vứt nó đi anh ạ, nó là kỉ niệm đẹp, mà kỉ niệm đẹp luôn giúp chúng ta sống tốt hơn trong tương lai.
Thắng có phần ngạc nhiên và xúc động lắm, anh ngẩng lên nhìn cô, từ tư thế này hai người thực sự rất gần nhau. Thắng đưa tay lên xoa xoa vào má Minh, nhìn cô như không muốn rời, anh nó với giọng dịu dàng nhất có thể:
-Anh yêu em mất rồi , Minh ạ.
- ..........
Thắng kéo cằm Minh xuống, hôn cô đầy yêu thương khiến Minh nghẹt thở, phải dứt anh ra và giả vờ cao giọng:
-Anh có cho em ăn ko đây?
-Ăn anh được ko?
-Kinh!
-Anh tắm sạch sẽ rồi, em thích ăn susi hay gỏi khỏa thân?
-Biến thái!
-Nè, đàn ông nào cũng là kẻ biến thái hết đấy, biết khôg hả?
Thắng đứng dậy thì Minh đứng lên ghế sofa, bắt anh phải cõng cô về bàn ăn. Cô chỉ cao có 1.55m, nặng 45kg, quá nhỏ bé so với thân hình 1.72m của anh hay sao í nhỉ? Cô ôm cổ anh , gục mặt vào vai anh cười sung sướng. Cô không trông mong niềm hạnh phúc này kéo dài mãi mãi, chỉ muốn cả hai hãy cứ bên nhau như thế này được càng nhiều càng tốt, Minh trân trọng hiện tại hơn là tương lai mờ mịt chưa biết tới.
Miu con bị ho từ mấy hôm nay, Minh đã cho uống thuốc rồi mà vẫn không đỡ, đêm qua lại ho dữ dỗi và nôn trớ suốt khiến cô cả đêm không dám đặt con nằm xuống, cứ hết ngồi lại xuống võng, cô định đợi sáng ra sẽ đưa con đi viện. Mải mê với con mà cô quên mất là có hẹn đi ăn sáng với Thắng nên không gọi lại cho đến khi nghe thấy tiếng chuông ddt của anh:
- Em chuẩn bị xong chưa anh qua đón nhé?
- Hôm nay em không đi được rồi, Miu bị ốm, em đang sx cho con đi viện
- Thế có ai đưa đi không?
- Anh trai em đi công tác, mà em không tự tin lái xe , nên em gọi taxi vậy.
- Thế thì ở yên đấy, anh qua đón.
- Thôi.......
Chưa kịp nói thì Thắng đã cúp máy. Minh thực sự không muốn Thắng phải lo lắng cho công việc riêng của cô, vì cô và anh dù sao cũng chưa xác định gì cả, cô không muốn mắc nợ anh. Ngay từ đầu, cô đã thỏa thuận với anh rằng nếu muốn duy trì mối quan hệ này thì phải: không quà cáp, không công khai, không làm điều đối phương chưa đồng ý và không can dự vào việc riêng cá nhân của nhau. Cho con đi viện một mình quen rồi, cô cũng không muốn gọi cho chồng, trừ khi là bệnh trọng. Nhà bố mẹ có xe ô tô, nhưng chỉ mỗi anh trai biết đi, cô cũng biết lái rồi nhưng không tự tin khi đi một mình, vậy thì taxi là giải pháp tốt nhất. Phải biết là sao khi anh lại nhiệt tình như vậy? Thôi, chỉ là đưa con đi viện thôi mà, cũng không có gì to tát, cứ để anh giúp một lần cũng không phải là mắc nợ gì lớn lao. Nghĩ thế nên Minh an tâm chuẩn bị đồ đạc vào ba lô, mặc quần áo cho con, rồi ngồi đợi anh tới.
Thắng đỗ xe ngoài đường , rồi đi bộ vào tận nhà đón hai mẹ con. Anh sốt sắng bế Miu và không quên hỏi xem ai đưa Sóc đi học rồi. Ngồi trong xe, thấy Minh lo lắng mỗi khi Miu gồng mình lên ho, Thắng trấn an:
-Anh đã gọi điện cho người quen ở khoa khám tự nguyện A rồi, đến đó không phải chờ lâu đâu, em đừng lo.
-Em sợ con bị viêm xuống phế quản hoặc phổi mất rồi í.
-Như thế liệu có phải nằm viện không?
-Nếu xuống phổi thì có đấy.
-Con bị ho lâu chưa?
- Cũng mấy hôm rồi.
-Sao không đưa đi viện sớm hơn?
-Mấy bữa chỉ ho bình thường thôi, em hấp hẹ với đường phèn cho uống, như mọi khi là khỏi đấy, nhưng chắc thời tiết lạnh quá, đêm qua con ho không ngủ được.
Xoa xoa lên đầu Miu, anh nhẹ nhàng nựng con bé:
-Miu ngoan, sẽ nhanh khỏi bệnh thôi, mẹ Minh cứ yên tâm nhờ.
Đến nơi, anh gửi xe, rồi nhất định đòi bế Miu vào tận nơi, nhờ người quen để khám luôn, Minh chỉ việc lẽo đẽo theo anh hoặc ngồi chờ kết quả. Cô cũng không hiểu tại sao một người chưa lấy vợ, chưa có con bao giờ mà lại tháo vát như thế. Rất may Miu mới chỉ bị viêm họng và chớm viêm phế quản thôi, chưa xuống phổi, nên được kê đơn thuốc về nhà uống. Minh thở phào nhẹ nhõm, cô rất sợ cảnh con nằm viện, mẹ cũng nằm viện chăm con luôn, vô cùng mệt mỏi. Trên đường về, Minh trách anh:
-Anh làm thế này là chiều em quá đấy, sẽ sinh hư. Em cũng tự cho con đi khám được mà, mất công anh nghỉ việc.
- Anh biết em rất tự lập, không có anh em vẫn làm tốt. Nhưng em đang có anh cơ mà, hãy để anh chia sẻ với em.
- Anh có thê chia sẻ với em được mãi đâu……….
- ……………
Minh nói với giọng trầm buồn, mắt lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa xe ô tô, cô suy nghĩ mông lung lắm. Miu và Sóc là con của cô và chồng, Thắng có yêu cô tới mấy, thì việc gánh vác trách nhiệm cùng cô chăm sóc hai con là điều vô lí với anh. Cô không muốn bây giờ anh ân cần quan tâm mẹ con cô như vậy, mà một ngày kia không còn được như thế nữa, cô sẽ trở nên hụt hẫng, yếu đuối vô cùng. Cô nên tập xác định là một mình cô phải gánh vác nuôi dạy hai đứa con, cô cần phải tự lập mọi việc cần thiết, kể cả là vai trò của người bố.
Vì mệt quá nên bé Miu ngủ ngay trên xe ô tô, Thắng kêu Minh mở cửa, để anh bế bé vào cho con khỏi thức giấc. Minh định sẽ nấu cháo cho con ăn , uống thuốc rồi chiều gửi sang nhà ông bà ngoại để đi làm. Đặt Miu ngủ ngay ngắn trên giường rồi, Thắng xuống bếp phụ Minh chuẩn bị đồ ăn, gọi là bữa sang hay bữa trưa cũng được, vì cả 2 đều chưa ăn gì từ sang tới giờ. Minh đang lúi húi làm salat, thấy anh xắn tay áo thì vội vàng giục anh rửa mặt mũi chân tay cho tỉnh táo rồi ngồi nghỉ ngơi đi, một lát nữa thôi sẽ có món bánh mì ốp la. Thắng nhất quyết không nghe:
-Em làm nốt salat đi, để anh rán trứng cho
- Đã bảo để em làm mà.
-Em sợ anh không biết làm á?
- Không phải, chỉ là……
- Ngoan nào……
Thắng ôm lấy eo Minh từ phía sau, cúi xuống hôn lên má cô, giọng anh không thể ngọt ngào hơn :
-Cô cứ là như là mẹ tôi í, người thì bé mà bướng bỉnh. Anh không muốn chỉ nhận sự chăm sóc của em hay ngược lại. Anh muốn chúng ta cùng chăm sóc nhau, được không em?
- Em……….
- Thôi nào, lo làm nốt món này đi. Anh sẽ ốp trứng, em chuẩn bị mà mắt tròn mắt dẹt đi, đấy là món tủ của anh suốt mấy năm học ở Pháp đấy.
- Xì…….
Minh không cự cãi nữa, cô mỉm cười nhìn anh điêu luyện với cái chảo, rồi cười nịnh bợ khi anh ốp trứng còn tròn và đẹp mắt hơn cô thật. Công việc cũng chẳng có gì nặng nhọc cả, nhưng sao cô thấy hạnh phúc thế khi hai người đứng cạnh nhau trong cùng một gian bếp, cười nói true đùa nhau, đút cho nhau nếm món mình làm, rồi tấm tắc khen cứ như thể món salat chính là món bít tết vậy. (quên cả việc bé Miu ốm nằm trên tầng, he he). Cuộc sống, cần lắm một sự sẻ chia ấm áp như thế đấy. !!!!!!!!!!!!!!!!
Thứ 6 tuần này, Minh không hẹn Thắng đi nghe nhạc hay xem phim gì, cô cũng không để anh chọn một quán café yên tĩnh như mọi khi, mà bắt anh đưa cô đi ăn ốc luộc ở gần nhà –cái món mà anh chẳng bao giờ động tới. Chiều cô, Thắng vẫn đi xe đến, gửi ở bãi gần nhà , để hai người cùng đi bộ gần nửa vòng hồ để tới quán ốc cô ưa thích. Cu Sóc biết mẹ đi ăn ốc, cũng đòi đi theo, nhưng cô nhất quyết không đồng ý.
-Mẹ, con muốn đi ăn ốc với mẹ cơ.
-Không được, hôm nay mẹ có hẹn với bạn rồi.
- Ứ……,mẹ ki bo thế?
-Haizzz, con chịu khó đi, một tuần mẹ chỉ xin phép con có 1 buổi để đi chơi thôi đấy. Hôm nay không phải là ngày hẹn hò của con và mẹ.
- Nhưng sao mẹ cứ phải ăn ốc vào ngày không phải ngày hẹn hò của con và mẹ? (ak ak)
-Con muốn thì đế chủ nhật, mẹ dẫn con đi ăn được không?
- Thật nhá.
-Vâng ạ…….
Vì Minh không nói dối con bao giờ, nên cu cậu rất tin tưởng mẹ. Những gì mẹ hứa là mẹ sẽ làm, nên cậu chàng yên tâm ở nhà chơi với em Miu và ông bà ngoại. Cô không cho Thắng vào tận nhà, vì sợ bố mẹ và Sóc Miu nhìn thấy, nên anh phải ngồi ngoài xe đợi mãi. Hôm nay trời khá lạnh, anh mặc một bộ gió lót nỉ, nhìn rất gọn gang và khỏe mạnh. Minh bất giác đỏ mặt vì thấy vẻ đẹp trai nam tính của anh.
-Sao hôm nay đi chơi với em mà mặc đơn giản thế này?
-Em chẳng bảo với anh là phải đi bộ còn gì, anh vội vàng mua đôi giầy này mới để đi bộ cho hoành tráng đây này, chẳng nhẽ lại đi đôi hàng ngày đi tập thể thao? Bốc mùi thì chit.
- Xì…….
-Thấy anh có nam tính không?
- Haizzz, lại bắt đầu đấy
-Nói thật đi, anh trông em như muốn ăn tươi nuốt sống anh còn gì.
-Kinh quá, anh ảo tưởng sức mạnh vừa thôi.
-Thôi nào, lại đây mà hưởng thụ sự manly của anh đi.
- Haizzz……
Anh kéo cô lại để vừa đi vừa ôm vai, cô hẩy anh ra thì lại bị kéo vào. Đồ rằng, nếu đường ko có ai, chắc chắn là anh phải cúi xuống hôn lấy hôn để cô rồi. Người đâu mà, lúc thì chững chạc không ai bằng, lúc thì lại trẻ con không tưởng được. Có phải cứ ở bên người mình yêu, thì ai cũng trở nên trẻ trung hơn, tự nhiên thoải mái hơn, ngay cả trong việc thể hiện cảm xúc? Anh rất nhẫn nại với cô, nhẫn nại chờ đợi cô đáp lại tình cảm của anh, nhẫn nại mỗi khi cô bướng bỉnh điều gì, nhẫn nại trước mọi sở thích có phần trái khoáy của cô , nhất là việc hôm nay anh ngồi nhìn cô ăn ốc vậy. Minh gẩy gẩy từng con, rồi bắt Thắng ăn, khiến anh vội vàng nuốt rồi lại thêm ngụm nước trà bồi vào để trôi cho nhanh, còn cô thì phá lên cười hả hê.
Minh nhớ chồng cô chưa bao giờ chịu đợi cô lấy vài phút, chậm chạp một chút là anh cáu nhặng lên và cho thêm một bài dài thuyết giảng về sự chuẩn bị. Anh cũng không đủ kiên nhẫn để nghe hết một bản nhạc với cô, hay đợi cô mua được chiếc áo ưng ý, huống chi là ngồi đợi cô ăn. Thế mà vì yêu anh, cô tìm hiểu kĩ lưỡng về thể loại nhạc vàng sến sẩm ấy, còn mua hẳn một cuốn sổ dầy, ghi lại hết các lời bài hát mà anh hay nghe để tặng anh nhân ngày sinh nhật. Lại còn học thuộc vài bài để mỗi khi anh bật nhạc ầm nhà, cô hát theo cho rôm rả. Còn anh, hễ thấy cô bật nhạc của Scorpion là gào ầm lên, kêu nhức hết cả đầu, nhạc nhẽo nghe như đánh nhau. Thà anh nói rằng nhạc này làm anh thấy mệt thì thôi, anh lai còn dè bỉu nó. Sao những gì anh thích thì tuyệt vời đẹp đẽ, còn những thứ em thích thì anh nói là vớ vẩn. Không hòa hợp thì thôi, chứ đừng đẩy nhau ra xa như vậy.
Thế mới thắc mắc rằng tại sao anh và cô lại yêu rồi lấy nhau mới được chứ. Có phải là, con người ta luôn đi tìm một nửa trái ngược của mình, để lấp đầy những gì mình còn thiếu? Chẳng hạn như anh giỏi mặt này, thì cô phải yếu mặt đó để còn nâng đỡ bù trừ cho nhau, chứ cả hai cùng giỏi thì lấy ai ra mà che chở bao bọc? Sao ta không nghĩ rằng, cả 2 cùng giỏi sẽ cùng nhau làm việc đó tốt hơn? Đi tìm một nửa hòa hợp có phải là vô cùng khó, thế nên con người tìm một nửa trái ngược cho nhanh? Điều này, bản than Minh chưa bao giờ tìm được đáp số.
Ăn xong, hai người nắm tay nhau đi lang thang một vòng hồ rồi mới về. Vì nhà ông bà ngoại gần nhà cô, nên Minh tạm biệt anh ở xe, cứ người trong người ngoài nói mãi mà không dứt ra để anh về được. Đế lúc chuyển bánh đi rồi, anh còn dừng xe lại chỗ gốc cây tối tối, bấm còi ra hiệu để cô cô chạy tới, rồi anh mở cửa kính ô tô, kéo cô lại để hôn thêm lần nữa rồi mới chịu.
-Ah chẳng muốn về tí nào.
- Thôi mà, về nhanh kẻo ma đấy.
- Haizzz, em dọa trẻ con đấy à.
- Ha ha ha…..
- Anh bảo này……
Thắng cầm lấy tay Minh, áp vào má anh, còn Minh cúi xuống chống tay vào cửa kính của xe để xem anh nói gì.
-Tối nay đến nhà anh đi, mai về.
-Haizzzz, linh tinh.
-Linh tinh gì, em chỉ đầu óc đen tối.
- Chẹp, anh muốn gì nữa nào?
- Hay tối nay anh ở lại nhà em nhé?
-Haizz, về đi không em thả chó ra bây giờ.
-Không thì ít ra phải hôn anh lâu lâu một tí chứ
-………………(kiss)………
Chẳng phải để anh nài nỉ thêm, Minh cúi vào xe, một tay áp má anh kéo lại, và đặt lên môi anh nụ hôn nóng bỏng nhất. Cứ như thế, một người trong xe, một người đứng ngoài, dưới gốc cây gì chẳng biết, trao nhau nụ hôn tuyệt vời của những kẻ đang ngất ngây trong men say tình yêu.
-Anh nhớ em lắm đấy biết không?
- Uh, cứ nhớ thật nhiều như thế đi nhé, không được ít đi đâu đấy.
- Xì….đồ tham lam. (anh véo mũi cô)
- Thôi anh về đi, muộn rồi.
-Uh, ngủ sớm đi em nhé…….
Thắng đi rồi Minh vẫn còn cười. Cô đảo bước định quay về nhà thì bắt gặp xe ô to của chồng đang đậu ngay gần đó. Minh tiến lại gần thì thấy anh đang ngồi trong xe, trên mặt đang biểu hiện cảm xúc gì chẳng rõ, có lẽ anh đã nhìn thấy hết cảnh cô và Thắng hôn nhau rồi. Minh hơi ngượng ngùng, hai tay xoa vào nhau. Anh bước xuống xe, nhìn cô với ánh mắt có phần giận hờn khiến cô không dám nhìn thẳng vào đó, mà lảng đi chỗ khác rồi hỏi:
-Anh tới gặp các con hay gặp ai đấy?
-Anh tới lâu rồi, định bất ngờ vào gặp các con, nhưng thấy em khoác tay một người đi ở hồ, nên đậu xe ở đây đợi em.
- Anh ….anh đợi em có việc gì không?
- Người đó là bạn trai của em à?
- ….Uh……
- Em quen lâu chưa?
- Cũng khá lâu rồi
- Em yêu người ta không?
- ……anh hỏi làm gì? Nếu không có việc gì thì em về trước đây, muộn rồi để hôm khác anh hẵng đến thăm con.
Minh quay đi thì bị anh cầm khuỷu tay giật ngược lại, ôm chặt lấy, khiến cô phải vẫy vùng mãi mới thoát ra được.
-Anh làm cái gì thế hả?
- Tại sao em chưa li dị anh mà đã đi yêu người khác rồi hả?
-Anh không có tư cách hỏi tôi câu đó.
- Anh……. Sao em không chờ đợi anh? Anh đã nói là cho anh thời gian thu xếp mọi việc cơ mà, tại sao em nhất quyết để mọi người biết việc anh ngoại tình, Hay là cô làm thế để dễ dàng đi lại với thằng khác hả? Cô rốt cuộc cũng chỉ là con đàn bà lăng loan mà thôi.
- …..(tát)…..
Minh thẳng tay tát vào mặt chồng cô một cái tát trời trời giáng, để cho anh tỉnh ra mà nghe cô cho rõ.
-Tôi đã hỏi anh rằng, nếu tôi bỏ qua tất cả, anh có cắt đứt lien lạc với cô ta và quay hẳn về với mẹ con tôi không, thì anh nói rằng anh không thể. Vậy anh có quyền gì mà bắt tôi phải chung thủy chờ đợi anh ăn nằm chán chê với người đàn bà khác, rồi không biết bao giờ mới quay về. Anh tham làm ích kỉ vừa thôi. Hãy sống thế nào để tôi có thể tôn trọng anh.
Nói xong, Minh nhanh chóng rời đi, cô không thể chịu được khi nghe những lời phán xét một cách quá đáng của anh như thế. Cô là một con đàn bà lăng loan ư? Đến tận bây giờ, cô còn chưa dám ngả hết vào long Thắng mặc dù cô đã yêu anh lắm rồi, vì cô nghĩ mình vẫn chưa li dị với chồng thì chưa thể là của Thắng trọn vẹn được. Anh thì được thoải mái cặp bồ rồi có cả con riêng ra đấy, còn cô, tại sao cô lại không có cái quyền được yêu người khác khi mà anh bỏ bê cô đến hơn 2 năm trời nay rồi? Anh vẫn vin vào cái lệ làng, thói đời cổ hủ của thế hê cha chú của mình rồi áp đặt lên cô đủ thứ vô lí bất công ư? Anh cứ ôm lấy cái gia trưởng, sĩ diện của mình đi, còn Minh, cô sẽ không để anh chà đạp ức hiếp thêm nữa đâu.
Còn nữa!
Phần cuối: ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.wordpress.com/2015/02/04/ngoai-tinh-bat-ngo-khong-luong-truoc-tiep-cuoi/
Kẻ Bắc Người Nam mà thật thú vị khi 2 con người được hoà nhập. Đọc truyện của bạn khiến mình như được chia sẻ nhiều điều. Cs thật là quá khó nói. Nhân vật M trong câu chuyện thật can đảm nhưng điều đó không có ở mình và vì vậy mình vẫn luôn mong M hãy thật mạnh mẽ như vậy, sống cho hp của mình như trươc đó, không sợ vấp ngã, không sợ sai lầm. Nhân vật M luôn vẫn có những may mắn mà không phải dễ ai cũng có được, đó là sự quan tâm và ủng hộ của người thân, bạn bè, 2 đứa con. Nhân vật hãy cứ tiến bước mà không nên ngần ngại suy tính quá nhiều. Nhưng có lẽ câu chuyện như vậy sẽ không hấp dẫn. Cảm ơn bạn đã dành thời gian và tâm huyết vào câu truyện này. Chúc bạn sức khoẻ và mong được gặp những nhân vật trong câu truyên của bạn thêm nữa.
ReplyDeleteThân!
Cảm ơn bạn đã có những nhận xét rất sâu sắc!
ReplyDeleteBao giờ lại có số tiếp vậy bạn, nhân vật Minh có cuộc sống tựa cuốc sống thực của mình. Mình rất mong chờ 1 cái kết có hậu cho Minh cũng như 1 sự tham khảo cho mình. Cám ơn bạn rất nhiều vì đã cho mình được soi gương.
ReplyDeleteBài viết chính là những xúc cảm mà người viết người trải nghiệm đã trải qua. Như một tấm gương để soi chính bản ngã mỗi người! Bạn cảm ơn tác giả bài viết nhé, mình chỉ đi copy
ReplyDeleteĐã có phần cuối đó bạn! https://ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.wordpress.com/2015/02/04/ngoai-tinh-bat-ngo-khong-luong-truoc-tiep-cuoi/
ReplyDeleteChào bạn, mình xin phép đăng bài viết của bạn về website: www.nuoicon.vn. Mình có dẫn nguồn về website này. Cảm ơn bạn rất nhiều.
ReplyDeleteCảm ơn bạn!
ReplyDeleteDear chị, em muốn liên hệ với chị qua email nào thì được ạ?
ReplyDeleteMình không phải là tác giả bài viết nếu cần bạn có thể liên hệ với nick facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100009076392128&ref=ts&fref=ts
ReplyDeleteCa nha oi co ngoai truyen 3 chua.em tim mãi ma ko thay.hic hic.ngay nao cung hong chuyen cua chi Minh ma ko thay ji ca.sốt duột qua.ai co gui cho em nha.
ReplyDeletehttp://ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.com/2015/02/07/ngoai-truyen-3-miu-oi-co-len-con/
ReplyDeleteMình rất phục lý trí của nv Minh, thích Minh và Thắng trở thành một đôi. Bạn viết tiếp các kỷ niệm giữa Minh và Thắng 1 năm vừa qua đi. Truyện bạn viết rất hay, có khi viết biến tấu và sâu hơn các đoạn Minh và Thắng gặp nhau thêm phần hài hước thì bộ truyện có thể dựng thành phim hay được ý.
ReplyDelete