Skip to main content

Ngoại tình, bất ngờ không lường trước -tiếp cuối

4 tháng sau cái ngày chồng Minh biết chuyện cô và Thắng, tức là cái tết thứ 2 gia đình li tán, và tổng cộng là gần 3 năm Minh từ khi Minh đọc được cái tin nhắn khiến cô nghi ngờ chồng ngoại tình, 2 người chính thức ra tòa li dị. Ngày gặp nhau ở tòa, Minh và chồng không nhìn nhau bằng ánh mắt thù hằn nữa, mà có cái gì đó vấn vương. Họ nói chuyện với nhau khá từ tốn và chân tình.

-Dạo này anh sống sao rồi?
- ......
Đây là lần đầu tiên Minh hỏi về cuộc sống của chồng kể từ khi anh chuyển tới sống ở nhà Q.A. Bản thân cô trước đó không muốn quan tâm tới, vì cô thấy quá đau lòng mỗi khi nghĩ về họ, cô chưa thấy lòng mình đủ thanh thản hay vị tha để có thể hỏi anh một câu tử tế. Nhưng hôm nay thì khác, vì trước đó 3 tháng, anh đã có cuộc nói chuyện thực sư cởi mở với cô.

- Em có oán hận anh không?
- Có, rất nhiều.
- Em có thể tha thứ cho anh không?
- Có, nhưng là không thể nếu muốn trở lại như xưa.
- Uh, anh xin lỗi, anh thực sự dã làm em khổ rất nhiều.
- Khổ thì em chịu được, nhưng ấm ức thì không anh ạ.
- Anh biết, sống với người gia trưởng sĩ diện như anh, em phải chịu nhiều ấm ức.
- Không phải nhiều, mà là quá nhiều đấy, anh biết không?
- Uh...... Tính gia trưởng đã ăn vào máu anh rồi, cha anh, ông anh, chú anh đều như thế, và anh sống trong môi trường đó từ bé. Đã cố gắng lắm, nhưng anh vẫn không thay đổi được. Mà em thì ngày càng mạnh mẽ, độc lập và tự tin, khiến cho người chồng như anh cảm thấy thực sự thua kém. Chúng mình đã sống bên nhau thực sự không hòa hợp em ạ.
- Dù em có cố gắng thế nào, thì cũng chỉ là đàn bà thôi,cũng yếu mềm lắm, sao anh không quảng đại để che chở cho em?
- Anh cũng cố gắng lắm, nhưng em biết rồi đấy, anh học hành không tới nơi tới chốn, khả năng sách vở thì kém, anh chỉ biết dựa vào sự tháo vát xã hội để kiếm tiền thôi, mà công việc của anh thì không bền, nay có thể thắng, mai có thể bại ngay. Nếu đi làm thuê thì chẳng ai thuê anh, mà đứng ra làm chủ thì khả năng có hạn, nếu dịch vụ của anh bão hòa, thì sẽ vô cùng khó khăn.
- ...........
- Còn em, em được ăn học tử tế, công việc thì ổn định, lại rất đam mê sách vở học hỏi. Em thì cứ tiến lên, còn anh thấy mình ngày một thụt lùi. Chúng ta đã rất xa nhau.
- Em từng yêu anh vì anh có tham vọng, có chí tiến thủ, và chăm chỉ. Bây giờ chúng đi đâu hết rồi?
- ............
- Anh có nghĩ là mình đã ngủ quên trên chiến thắng không? Khi đã có một gia đình nhỏ,một căn nhà nhỏ, một văn phòng nhỏ, một khoản tiền nhỏ, anh nghĩ thế là đủ, và quên đi mình đã vất vả thế nào để có nó phải không?
- ..... có lẽ thế........
- .........
- .........
- Anh biết em và các con cũng cần anh, nhưng không có anh, mẹ con em vẫn sống tốt. QA và bé D.Huyền cần anh hơn, hai mẹ con cô ấy sẽ không xoay sở được nếu không có anh? Q.A không được mạnh mẽ và lí trí như em. Anh thực sự đã làm em và cô ấy đau khổ. Anh....
- Thôi, đừng kể lỗi ra để dằn vặt mình nữa. Quan trọng là bây giờ anh tính sao?
- Chúng mình li hôn nhé.
- ...........

Trước đấy, cô đã đâm đơn lên tòa xin li hôn rồi, chỉ còn chờ tòa giải quyết,một phần vì cô muốn níu kéo cái cảm giác là "chưa li hôn hẳn" với anh, một phần vì bố mẹ cô nhất quyết đòi phải tranh chấp tài sản, nên dây dưa mãi. Đến khi anh đã đồng ý chuyển nhượng căn nhà cho cô, thì cô giấu bố mẹ chuyển tiền cho anh vay, vẫn cứ để bố mẹ cô cứ đinh ninh là còn tranh chấp, thế nên cái đơn li hôn cứ mắc ở đó. Bây giờ, anh đề nghị cô thế này, tức là anh muốn cô thuận tình li hôn để có thể giải quyết nhanh chóng. Cái lời đề nghị của anh nghe nhẹ như một cơn gió thoảng, nhưng lại là một khối đá lớn đè nén lên trái tim cô lúc đó. Vậy là anh đã lựa chọn dứt khoát, không còn "vì con cái", hay "không bỏ vợ bỏ con", hay ít ra là còn tí tranh chấp tài sản hoặc vấn vương tình cảm với cô. Rốt cuộc thì Anh đã chọn là một người đàn ông che chở cho QA, chứ không phải là mẹ con cô. Minh buồn lắm, tủi thân nhiều lắm, cảm giác thất bại ê chề lắm. Cái con người cứ tỏ ra lí trí, kiêu hãnh, bất cần ấy, khi nghe người mình từng yêu từng là chồng đề nghị chia tay thì lại vô cùng hụt hẫng, chênh vênh. Cảm giác có cái gì bóp nghẹt lấy lồng ngực, và cô không thể thốt ra được lời nào.

Hôm nay đây, khi tòa đã cho cô cái chứng nhận là độc thân rồi, là tự do rồi, thì cô lại chẳng thấy vui hơn tí nào. Cô vốn hay hoài niệm, cái thời khắc hạnh phúc thật nhiều của quá khứ cứ luôn khiến cô lưu luyến, dù rằng cái con người trước mặt cô bây giờ không còn khiến cô nể phục tôn trọng nữa , thì cô vẫn muốn kéo lấy cái quá khứ với anh ta. Muốn anh ta lại một lần nữa thật cao thượng, thật hiểu đời, để nhẹ nhàng chỉ bảo dạy dỗ và nâng niu cô, lại cho cô là nữ hoàng. Nhưng cả anh và cô đều không thể níu kéo quá khứ mãi được, phải chấp nhận hiện tại rằng 2 người không còn là một nửa hoàn hảo của nhau nữa. Sống với nhau là phải yêu cả cái hay lẫn cái dở của đối phuơng, nhưng khi đối phương đứng ở một tần số khác, con đường khác rồi, có muốn yêu cũng khó.

Anh đã về bên QA, đã quyết định sống một cách đàng hoàng để MInh "còn có thể tôn trọng", để các con cô sau này không coi thường bố chúng. Bố mẹ chúng không hòa thuận, không thể ở bên nhau mãi mãi, thì phải chia tay thôi, nhưng anh vẫn là bố chúng, và chúng vẫn là con của anh, vẫn cần có niềm tự hào dành cho bố. Q.A đã nhắn tin cảm ơn và đồng thời là xin lỗi cô, nhờ cô mà anh tu tỉnh lại để không hắt hủi mẹ con cô ấy. Minh không thấy quá đau khổ khi chính cô lại làm chồng và bồ gần gũi nhau hơn, nhưng cũng chẳng lấy làm vui vẻ hãnh diện gì với cái việc chồng cô nghe lời cô nói mà hiểu ra cần phải tử tế hơn. Nhưng cô chấp nhận việc mất chồng, chấp nhận là để cả 3 người không phải kéo dài sự thù hận và đau khổ thêm nữa, để các con cô và các con anh sau này có thể nhìn mặt nhau. Chỉ mình cô là đêm đêm khóc thầm vì tủi thân tủi phận. Đấy, ngày xưa chính anh yêu cô vì cái tính không tranh giành của ai cái gì, thì bây giờ chính cái tính ấy lại cho cô trở thành bà mẹ đơn thân, còn các con cô thì phải sống xa bố.

Ở tòa án ra, Minh đi thẳng về nhà. Mặc dù đã xác định trước, nhưng cảm giác 2 người mới hôm qua còn ràng buộc bởi tờ giấy kết hôn, thì nay đã chẳng là gì của nhau cả, khiến Minh khá chới với. Minh cần phải nằm xuống nghỉ ngơi một chút, thả lỏng cơ thể một chút, chứ cứ phải gồng mình lên, cô thấy mệt mỏi quá. Thắng biết hôm nay Minh sẽ ra tòa giải quyết, nên anh đi xe đến đợi sẵn ở đầu đường. Anh không đến tòa, vì cô không muốn bố mẹ và các con gặp anh, với lại, cô không đủ cay độc để chồng mình thấy người yêu của vợ trong ngày li hôn. MInh không để ý nên không biết xe anh đậu ở đó, cứ thế phóng thẳng vào nhà. Thắng nhìn thấy thì vội vàng chạy theo, tới cổng nhà thì thở hồng hộc. NHìn thấy anh mà Minh không thể cười nổi, cũng chẳng hỏi được xem sao anh lại chạy như thế.
- Em.....xong...rồi....hả? (thở)
- .....(gật đầu)......
Minh đi vào nhà, Thắng cũng đi theo, cô không khóa cửa để anh có thể về lúc nào thì về, rồi đi thẳng lên phòng ngủ, nằm lăn sấp ra giường. Thắng cất túi cho cô, cởi áo khoác giúp cô, cứ để cô nằm sấp như thế,rồi lấy chăn đắp lên người cô.Thời tiết vẫn còn lạnh, nhưng anh muốn đắp chăn vào để cô đỡ cảm thấy trống trải. Rồi anh ngồi xuống cạnh giường, vuốt tóc cô, lấy tay xoa xoa vào má cô.
- Có sao không em?
- ......(gật gật đầu)....
- Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng có ngại.
- ..............
Minh không khóc, mà cô cứ để nước mắt chảy ra, rồi nước mũi cũng chảy theo,chẳng buồn quệt, mắt không nhìn Thắng mà cứ nhìn vô hồn vào không gian. Thắng cũng không lau mặt cho cô, cứ để nước mắt chảy xuống ướt cả một khoảng đệm. Đến khi cô bắt đầu sụt sịt vì tịt mũi, thì anh mới lấy giấy ăn, giục cô lau mũi đi không có lại mất công giặt ga bây giờ. Cứ như thế, anh nhẫn nại ngồi đợi cô khóc cho thỏa thích đi, đến khi không thấy nấc nấc chùi chùi nữa, anh mới hỏi:
- Em khóc dã chưa?
- .....(gật đầu)
- Ngủ một lát đi nhé.
- .....(gật đầu)
- Ngủ đến trưa đi, anh sẽ nấu đồ cho em ăn.
- ......(gật đầu)
Minh nhắm mắt lại, vùi mình vào giấc ngủ, có anh bên cạnh lúc này, nhất là khi cô khóc vì phải chia tay chồng cũ, cô thấy không phải với anh lắm, nhưng kệ thôi, đến anh còn không trách móc gì, thì sao cô lại cứ phải tự trách bản thân chứ. Cứ để anh ân cần với cô, để xoa dịu bớt đi cái nhức nhối của vết thương lòng trong cô. Rồi tới đâu thì tới.

Minh phải ngủ đến 2 tiếng, lúc tỉnh dậy thì đã 1h chiều, quay sang thấy anh đang nằm ngay cạnh, không đắp chăn và ngủ ngon lành. Chắc là anh đã nằm đây mà nhìn cái mặt khó coi của cô mà cười rồi ngủ béng theo luôn lúc nào không biết. Minh cựa quậy người,định mò ra khỏi giường thì anh cũng giật mình mở mắt.
-Em ngủ xong rồi đấy à?
- Hì, ai cho anh nằm trên giường của em?
- Eo, người ta mệt muốn nằm nhờ cũng ko được à?
- Chứ sao, ai thấy lại bảo em lôi zai về nhà ngay sau khi li hôn. Báo lá cải mà giật tít thì em nổi tiếng to.
- Haizzz, con bé này, ăn với chả nói.
Nói đoạn, anh vơ cả chăn cả cô vào lòng mà ôm chặt, lấy chân gác lên mà quặp vào (anh không ở trong chăn đâu nhé, mà ôm cả đống chăn có Minh cuộn trong đó.). MInh trở nên quá nhỏ bé trong đống chăn và trong vòng tay anh.
- Sao phụ nữ bọn em lại khó quên thế nhỉ?
- Uh
- Có phải vì có chồng trở thành một thói quen rồi, khi không còn nữa, tức là bọn em mất đi một thói quen, nên rất khó quên phải ko?
- Có lẽ thế đấy.
- Vậy thì anh phải tạo thói quen mới cho em mới được.
- Xì.......
Thắng chồm lên, kéo mặt cô lại, hôn lên má lên môi cô như hôn một con búp bê vậy. Cô vừa buồn cười, vừa ngộp thở, phải vươn tay lên để đẩy cái mặt của anh ra và kêu đói rối rít. Thắng bảo cô đi rửa mặt cho tỉnh táo, còn anh xuống lấy đồ ăn ra. Minh đi xuống bếp thì thấy anh đang xào xáo thịt bò trên bếp, còn trên bàn là rau thơm, nước chấm và bánh phở. Hóa ra là chàng cho cô ăn món phở cuốn ưa thích. Nói thật là Minh ăn khá ít cơm, cứ như lớp mỡ tích tụ hồi sinh con vẫn chưa hết hay sao í, thế nên mỗi lần đi ăn hay nấu gì đó ăn, là Thắng toàn làm mấy món ăn chơi bời kiểu này, để cô ăn nhiệt tình hơn. Hôm nay, cô để mặc cho anh chiều cô tất cả, dù là cô có sinh hư hay không thì cứ phải hưởng thụ cái đã.

Các bạn ơi, Kết thúc câu chuyện ở đây nhé?

MQH của Thắng và Minh tính đến thời điểm này, thì cũng không có gì thay đổi lắm. Thắng vẫn ở nhà Thắng, Minh vẫn ở nhà Minh và 2 con. Và đến giáng sinh vừa rồi, Minh đã mở lòng để là người phụ nữ của Thắng. Hai người đang rất hạnh phúc dù không ở cùng một nhà. Minh không nghĩ đến việc là vợ của anh,cũng không hi vọng một ngày anh sẽ ngỏ lời cầu hôn, anh cũng không đòi hỏi gì ngoài việc được gặp cô mỗi tuần. Minh chỉ day dứt một điều, anh là con trai duy nhất của bố mẹ, anh cũng đã lớn tuổi rồi, bố mẹ anh không chịu để anh độc thân mãi thế, cứ giục yêu đi. Anh thì bình thản với chuyện đó, nhưng Minh thì cứ suy nghĩ suốt. Hai con của Minh không bị xáo trộn cuộc sống nhiều lắm, vì chồng cũ mỗi tuần vẫn đều đặn đến thăm hai, lại còn tử tế mua sữa và cho tiền mua quần áo nữa. Đấy, sống xa thế lại hay.

CÁc bạn nói đúng, khi ngồi viết ra câu chuyện này, thì Minh thấy trong lòng khá bình yên rồi, dù nhiều lúc nằm ôm con vẫn còn thổn thức đôi chút. Sắp đến tết rồi, mình muốn viết ra những gì đã ấp ủ bao lâu, một phần là sở thích viết lách, một phần là muốn trải lòng mình, muốn nói những gì mình từng trải qua. Có bạn thích ,có bạn không, nhưng mình xin lắng nghe hết. Vì rất bận, mỗi lần online là chỉ đọc các comment, rồi tập trung viết (viết cái này là cực kì tổn hao sinh lực, vừa viết vừa sống trong cảm xúc luôn mệt cực kì), nên không trả lời được các câu hỏi và email của mọi người. MÌnh thành thật xin lỗi, Mình sẽ có bài viết trả lời dần dần các thắc mắc của các bạn.

Thực ra, mình định viết đến tận thời điểm hiện tại, nhưng một bạn có ý kiến là kết thúc nhanh và viết ngoại truyện, nên mình bỏ bớt nhiều phân đoạn, và xin kết thúc tại thời điểm T3/2014. Nếu các bạn muốn đọc nữa, thì xin cho ý kiến, nhưng chỉ có các kỉ niệm của Minh và Thắng thôi,còn về chồng cũ thì không có gì lắm, anh đang chăm chỉ làm việc và trả nợ, vẫn sống bên mẹ con của Q.A.

Thế nhé, mình sẽ viết một bài khác để trả lời một số thắc mắc của các bạn. Nhưng mình ko biết cách,làm thế nào để trong cùng một bài vừa trích dẫn các câu hỏi, vừa trả lời được ngay dưới trích dẫn đó của nhiều người nhỉ? Bạn nào giỏi giúp mình với nha.

Thân mến yêu tất cả các bạn!

---Hết -------------------

Comments

  1. […] Đã có phần cuối đó bạn! https://ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.wordpress.com/2015/02/04/ngoai-tinh-bat-ngo-khong-luong-truoc… […]

    ReplyDelete
  2. chị ơi có thể viết thêm đc ko

    ReplyDelete
  3. Chúc hai bạn hạnh phúc <3,

    ReplyDelete
  4. tác giả oi bạn có thể viết tiếp một cái kết rõ ràng cho mối quan hệ giữa Minh và Thắng nhé, những người phụ nữ như Minh luôn phải gồng mình để vượt qua những bất hạnh trong cuộc sống cần đc đền bù xứng đáng nó như tiếp thêm sức mạnh cho những ngươi phụ nữ có hoàn cảnh giống Minh

    ReplyDelete
  5. Cảm ơn bạn quan tâm! Mình sẽ theo dõi và cập nhật các bài viết từ tác giả.

    ReplyDelete
  6. Cảm ơn bạn đã quan tâm. Mình sẽ cập nhật các nội dung bài viết của tác giả.

    ReplyDelete
  7. Bonus cho bạn một bài viết của tác giả nhé: https://ngoaitinhbatngokhongluongtruoc.wordpress.com/2015/02/05/ngoai-truyen-1-em-can-di-that-xa-de-tim-cam-giac-can-bang-cho-rieng-minh/

    ReplyDelete
  8. Hay quá chị ơi.nói thật lâu lắm rồi e mới đọc một truyện hay như vậy. Cách chị viết về MQH giữa Minh và Thắng khi M chưa ly dị ấy rất độc đáo
    đáo, rất lãng mạn. Có tr mới ẻmail trang web cho e với nhé. E là con trai mà đọc truyện chị thấy rất xúc động

    ReplyDelete
  9. Có thể viết tiếp chuyện của Minh và Thắng không và tại sao hai người không cưới nhau luôn đi, ^^

    ReplyDelete
  10. Mình đọc từ 8 giờ sáng tới giờ hết chuyện và hết cả 2 phần ngoại truyện luôn. Hôm nay off không đi làm mà ở nhà đọc câu chuyện này đây. Mong chị Minh có thể viết thêm để em thoả mãn cơn ghiền. Mong chị Minh và anh Thắng hạnh phúc. Thích đọc nhất đoạn có 2 nhân vật này. Rất thích.

    ReplyDelete
  11. Cảm ơn bạn! Nếu tác giả có viết thêm mình sẽ cập nhật!

    ReplyDelete
  12. Có hàng ngàn câu truyện tình đẹp và sâu sắc, nhưng câu truyện của bạn hay vì cách kể, lối dẫn dắt người đọc cùng cảm nhận được với cảm nhận của người viết. Một câu chuyện đời thường, bình dị nhưng lại khiến người đọc mà mụ mà mị cả người. :). Mình vẫn thích câu chuyện tình này cứ tiếp diễn đến khi nào sự ràng buộc là điều quan trọng trên hết. Tình yêu bắt đầu từ sự đơn giản nhất, cốt lõi nhất mình tin sẽ được bền lâu. Có những đau khổ mà nhân vật phải trải qua, những dằn vặt, mất mát...nhưng Minh mạnh mẽ mà cũng mong manh, Minh vẫn luôn cần người đàn ông như Thắng. Thắng thật hiếm có giữa đời thực nên câu truyện này đẹp phần nhiều nhờ Thắng, nhờ vậy mà nhân vật chồng Minh trở nên quá tầm thường đến mức mình thấy rất hận loại đàn ông như vậy nhưng cũng dễ dàng cho qua. Đoạn miêu tả về bé Miu-xin chia sẻ sâu sắc với những đứa con đang trong giai đoạn khó khăn-mong các con mau chóng vượt qua những đau đớn mà nhanh chóng khoẻ mạnh, sống vui. Cũng mong rằng bé Miu vì tình yêu của tất cả người thân dành cho mình mà vui tươi, khoẻ mạnh thêm nữa. Mong Minh hãy giữ và giữ được một tình yêu đẹp cho mình, không gì là mãi mãi nhưng ít ra hãy giữ đến lúc thế giới này chỉ còn là ký ức với Minh.

    ReplyDelete
  13. c viết hay quá ạ.tuy dài mà cuốn hút khiến cho người đọc k cảm thấy nhàm chán mà luôn tò mò và đọc cho bằng hết.Em vốn mê tiểu thuyết của tq nên k mấy khi đọc truyện của vn nhưng khi đọc truyện của c e thấy rất hay,có những đoạn e đồng cảm và khóc cùng Minh nhưng cũng có những đoạn nằm tủm tỉm cười..c viết tiếp đi e muốn xem đoạn kết của Minh và Thắng sẽ ntn...

    ReplyDelete
  14. Câu truyện nhiều cảm xúc, chân thực. Nó mang tính lãng mạn, như 1 làn gió đánh thức thực tại và ước gì có nhiều bạn Thắng ở ngoài đời. Liệu khi đọc câu truyện này các ông chồng có nghĩ rằng mình cần thay đổi để cân bằng cuộc sống gia đình hay sẽ nghĩ ra nhiều thứ để kìm hãm cảm xúc của chị em vì nghĩ rằng họ dễ cuốn theo chiều gió.

    ReplyDelete
  15. Tình cờ vào fb đọc đc câu chuyện của b mà mình đã phải thức trọn cả 1 đêm để đọc cho hết. Thực sự mình rất ngưỡng mộ tình yêu đẹp của N và M ban đầu. Sau đó mọi chuyện rẽ lối sg con đg khác khi N rơi vào vòng xoáy với QA. Mình đã chờ đc 1 cái kết đẹp sẽ diễn ra giữa N và M nhưng nó lại ko như mình cũng ko như nv chính mong muốn. Mình thấy buồn và cũng cảm thấy tim nghẹn ngào nc mắt trào ra mỗi khi N và M tranh cãi nhau vì QA. Tình yêu của M và N(của ngày xưa) 1 thời đâu r. Chẳng nhẽ đàn ông vì những thỏa mãn "nhu cầu" trong lúc vk mang nặng đẻ đau mà đánh mất đi một mối tình thật sự đẹp?T thấy ghét nv N của bjo. Sau này N sẽ ko có hậu đâu. Nếu là mình trong trường hợp này chắc ko cứng rắn đc như b đâu. Dù sao cũng chúc b và 2con hp cố gắng lên.

    ReplyDelete
  16. Mình thấy T là ng rất tốt. Nhưng thật sự mình rất thích N của ngày xưa. Giá như cái kết dừng lại ở chỗ 2 ng cưới nhau sinh con xd cs riêng ......r sống hp bên nhau.....thật sự là đẹp.....

    ReplyDelete
  17. E đang đọc ngoại truyện 6..nhưng tìm ngoại truyện 7 thì tìm mãi ko thấy..:( C viết típ đi c..vik típ mối qh giữa a thắng và c minh đi c..đừng kết thúc lưng chừng ở đây..bùn lắm c ak..:( E đợi phần típ theo từ c..:(

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

NGOẠI TRUYỆN 1: EM CẦN ĐI THẬT XA ĐỂ TÌM CẢM GIÁC CÂN BẰNG CHO RIÊNG MÌNH

Những ngày sau khi được tòa án hôn nhân thả cho “tự do”, Minh sống trong cảm giác không thật với mọi người, mọi việc xung quanh và cả chính bản than cô. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cứ bủa vây lấy tâm trí của người đàn bà đã một đời chồng khi mới ở cái tuổi bắt đầu chin muồi ấy. Càng nhìn hai đứa con, cô càng thấy chua xót, chúng là kết quả của một tình yêu sâu nặng tưởng chừng không có gì có thể chia cắt nổi,thế mà chính những người trong cuộc lại đẻ tuột mất cái hạnh phúc trọn vẹn. Có nhiều lúc, cô thấy bản than thật vô lí khi cho rằng chính Sóc là nguyên nhân để cô không thể chia tay anh dứt khoát khi bị gia đình ngăn cản, ôi khổ than con. Minh thấy có lỗi vô cùng khi cứ nhìn thấy bố mẹ phải trả lời những câu hỏi soi mói của hàng xóm , anh em họ hàng, thậm chí là của cả khách hàng về cuộc li hôn của cô. Minh xấu hổ khi nhìn gia đình hạnh phúc của anh trai, khi ngày xưa cô đã cãi chày cãi cối rằng cô sẽ được hp bên một người yêu cô thật sự mỗi lần anh khuyên giải cô đừng lấy ...

NGOẠI TÌNH – BNKLT - NGOẠI TRUYỆN 6: ĐỜI ĐƯỢC MẤY TÍ???

1.Minh từng nói vớiThắng rằng, nếu đi xa, cô sẽ nhớ nhất ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dànhcho cô, nhưng thực chất thì không phải vậy. Minh có cái tật hay bị ám ảnh bởi“mùi” của người khác, cô sinh ra ở tuổi trâu nhưng nghe chừng khứu giác lại làcủa con chóa. Mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên cô nghĩ tới là ào vào ôm ấp hônhít nơi cổ , nách, sườn của con gái. (Xin lỗi con trai, vì con lớn quá rồi, nghịchnhiều, mùi của con quá kinh khủng không thể ngửi nổi, nên mẹ đã stop hành độngyêu thương ấy trên người con ) Có những đợt cô phải xa con cả tuần thì cứ đêmxuống là Minh day dứt khó ngủ chỉ vì thèm thuồng cảm giác dúi đầu vào lưng nó. Vớicô, nhớ nhung hình ảnh ánh mắt nụ cười hay giọng nói không day dứt bằng nhớ mùihương, nó khiến ruột gan cồn cào, chân tay bứt rứt. Yêu Thắng, cô cũng “bị” nhưvậy. Thắng rất ưa sạch sẽ, anh ăn mặc cũng đơn giản nhưng tuyệt đối mọi thứ phảiphẳng phiu, chỉn chu, thơm tho. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày nào cũng như ngàynào, anh đều tắm và gội đầu ít nh...