Skip to main content

NGOẠI TRUYỆN 2: SỢI DÂY XÍCH!!!!!!!!!

Thôngbáo cho Thắng về chuyến đi vào tối T6 thì 2 ngày cuối tuần Minh bị anh khủng bốđiện thoại. Lúc thì hỏi em định ở đâu, hay để anh nhờ người quen cho em ởhomestay nhé. Không thì lại đòi :anh mua vé đưa em sang tận nơi ổn định chỗ ởthì anh mới an tâm được. Kì kèo đòi ngày nào cũng gặp mặt để bõ công chờ đợi mấytháng tới. Mặc dù Minh đã nói rằng cô tự lo được, sắp xế mọi thứ ổn thỏa cả chỗở lẫn người ở cùng rồi, nhưng anh vẫn không thể ngừng gọi điện một ngày mấy lầnđược. Tưởng tượng đến cảnh anh ngồi ở nhà mà đi ra đi vào, long như lửa đốt, chỉchăm chăm nghĩ xem lấy cớ gì để gọi điện hoặc gặp cô là Minh lại thấy vừa thươngvừa buồn cười, thành ra cô không thể cáu với anh được. Mãi rồi tối CN, sau khi ănbữa cơm cùng gia đình và một số anh em họ hàng để chia tay, Minh cũng đồng ý đểgặp anh một lát, sau khi anh cứ “năn nỉ mà” đến sốt cả ruột.

Thắnglái xe đến dưới “gốc cây” bên đường gần nhà Minh đợi cô ra. Minh hẹn anh 11h vìlúc đó mọi người mới về hết và cô mới cho các con đi ngủ xong, nhưng mới 9:30anh đã nt là đang đợi rồi. Ngồi đó 1 tiếng rưỡi chắc là anh sốt ruột lắm, lang thang quanh đó uống café mãi, không hiểu đànông mà sao lại chịu khó chờ thế không biết, là M chắc cô té đi chơi cho chán rồimới đến.   Có lẽ lúc này, cô vẫn chưa yêuThắng đủ nhiều để có thẻ hiểu được những lo lắng bồn chồn trong long anh, mà cũngcó thể là vì cô quen đón nhận sự quan tâm của anh rồi nên chưa cảm nhận được nếuxa vắng anh thì cô sẽ thế nào. Nhưng anh thì có, cô chưa đi mà anh đã nhớ cô lắmrồi.

Minhmặc một bộ đồ thể thao khỏe khoắn, đội thêm chiếc mũ phớt đi ra ngoài gặp Thắng,nhìn cô có vẻ như là đang háo hức với chuyến đi quá mà quên mất cảm giác “sẽ nhớanh”. Thắng ra hiệu cho cô ngồi vào ghế sau, rồi anh cũng mở cửa xuống theo. Chưakịp cho Minh an vị, anh đã bắt đầu hỏi.

-Emlâu thế, anh uống no café rồi đây này, đêm nay chắc khỏi phải ngủ luôn.

-Aibảo anh tới sớm. Tự dưng đi trồng si ở đầu đường nhà người ta. Dân phòng họ chưara hỏi giấy tờ là may rồi đấy.

-Anhrình mò nhà ai đâu mà em lôi cả dân phòng ra dọa anh.

-Nhìnanh ngó ngó nghiêng nghiêng gian bỏ xừ

-Emđã thấy thằng trộm nào vừa đẹp trai, vừa ăn mặc phong độ lại đi xe ô tô như anhchưa?

-Haizzzz, vênh vừa thôi khỏi mặt lại thành hình trăng khuyết bây giờ. (thànhcong luôn đấy)

-Chẹp chẹp, chỉ muốn cắn cho phát……….

Thắnglấy tay bóp mũi (hếch) của Minh nhìn âu yếm, rồi một tay khoác qua vai kéo cô sátlại gần để hít hà hương tóc , hỏi cô bằng một giọng hài hước.

-Emđi rồi, anh sẽ nhớ nhất là mùi tóc em. Thế em định nhớ gì  của anh nào?

-…… để em xem…..?????

-Cóthế mà cũng phải nghĩ à?

-……anh có bị hôi nách không?......

-Haizzzzz……(lườm)

-Ha ha ha……(cười rung rốn)

-Thôi nào, nói đi.

-uhm…..chắc là ánh mắt đắm đuối mỗi khi anh muốn hôn em chăng?

-Không được, cái đó nó mơ hồ lắm, rất dễ quên, tìm cái khác đi.

-Mơ hồ gì mà mơ hồ, thế mùi tóc em thì hữu hình chắc?

-Nhưng mà vì anh yêu em nhiều hơn, còn em sang bên đó mải vui là quên hết cả mặtanh chứ đừng nói là cái ánh mắt kia.

-Thế thì để em ngửi xem là anh có hôi nách không để cho nó dễ nhớ nào.

Minhrúc rúc vào ngực Thắng true đùa, khiến anh nhột quá giãy nảy lên, giữ tay cô đẩy  nằm ra ghế. Thắng cúi xuống, chống một khủytay xuống ghế vuốt tóc cô còn tay kia thì cầm bàn tay Minh quàng lên cổ anh.Anh nhìn cô với ánh mắt da diết chứa chan như muốn giữ cô ở lại không rời xakhiến Minh không cười nữa mà mơ màng chìm trong đó. Chắc chắn dù đi đén đâu, côcũng sẽ không thể quên ánh mắt dịu dàng ấm áp pha lẫn khát khao ấy của anh. Thắngbắt đầu hôn cô bằng nụ hôn rất sâu, anh cảm nhận cô không chỉ bằng môi mà bằngcả đầu lưỡi, làm cho ham muốn bị vùi kín trong cô bấy lâu bùng lên. Cô nhắm mắtđể tận hưởng cái nụ hôn mãnh liệt ấy, rồi khi nó chuyển xuống cổ, lần ra xươngquai xanh thì Minh  bất giác thấy mình thởcó phần gấp gáp. Thắng không dừng lại ở đó, anh đưa môi mình xuống ngực Minh, bàntay anh luồn vào trong áo xoa eo cô. Cảm giác sắp phải xa nhau rất dễ khiến conngười ta hết mình dâng hiến, Minh cũng thấy mình muốn có anh, nhưng không phảithế này và vào lúc này. Cô không nói được, liền vội vàng giữ  chặt lấy bàn tay tham lam kia , đẩy người lêndựa vào cửa xe, mở mắt nhìn anh dù cô có vẻ hụt hơi. Thắng thấy cô phản ứng nhưvậy thì dừng lại,  nhìn cô mà ánh mắt anhvẫn còn chứa đựng rất nhiều đam mê. Anh gục vào vai cô , cố gắng nín hơi thở nặngnề. Cả 2 trái tim có vẻ đang đập liên hồi, và phải mất vài phút, Thắng và Minhmới có thể dứt khỏi cảm giác ma mị ấy mà kiềm chế mình.

-Tạiem cứ rúc vào người anh đấy nhá.

-Xì……..

-Lầnsau mà còn thế là không tha đâu đấy.

-Chẹp, chẹp…….. (lườm)

Thắnglấy trong túi ra một chiếc hộp đưa cho Minh bảo cô mở ra. Minh lưỡng lự:

-Cáigì đây?

-Emcứ mở ra đi.

Tronghộp là 2 chiếc đồng hồ hiệu Citizen, mặt cong không số, dây kim loại. Thắng biếtcô không thích trang sức vòng vèo hoa tai, mà chỉ thích đồng hồ, đặc biệt là hiệucitizen, thiết kế tuy hơi mạnh mẽ  và cổ điểnnhưng rất độc đáo và hợp sở thích của cô. Minh có 2-3 chiếc rồi, và cô đang tămtia một chiếc mặt cong, có lẽ anh đã để ý và nhớ tới. Thắng lấy chiếc của nam đeovào tay mình, rồi bảo cô đưa tay anh đeo cho chiếc của nữ. Minh không đồng ý:

-Saolại đeo cho em?

-Anhmuốn tặng em.

-Không được, điều khoản 1, anh không nhớ à? (Điều 1: không quà cáp)

-Anh nhớ. Nhưng mà em đừng coi đây là món quà, mà hãy coi nó là sợi xích nối giữa2 chúng ta. Em đi 8 tháng, anh sẽ đếm ngược bằng đồng hồ của anh, còn em hãy giữchiếc này, đeo nó hàng ngày, coi như là khỏi quên  anh.

-Linh tinh, không có nó em cũng vẫn ko quên anh cơ mà.

-Để cho anh an tâm thôi.

-Anh không tin tưởng em à?

-Uh, biết đâu được, bên Sing toàn zai đẹp

-Em mà muốn quên anh, thì có đeo cả tá cái đồng hồ cũng chẳng ăn thua đâu.

-Thế thì coi như là để cho anh vui đi.

-Anh vui hay không chẳng lien quan em. (vẻ mặt giận dỗi)

-Em bướng thế nhờ. chẳng chiều anh cái gì, mà có mỗi việc này cũng không chịu.

-Chúng ta thỏa thuận ngay từ đầu mà.

-Thôi mà, năn nỉ đấy.

-Haizzzz…….

Cáicon người này, giờ lại muốn rang buộc cô chỉ bằng cái đồng hồ cơ đấy. Cô vốn khôngmuốn 2 bên tặng nhau quà cáp, hay dung bất cứ thứ vật chất gì để rang buộc nhaucả, chỉ cần đi bên nhau, hỏi han quan tâm yêu đương nhau , thế là đủ. Từ khiquen rồi yêu , cả cô và anh đều không tổ chức hay kỉ niệm ngày lễ nào, kể cảsinh nhật, có thì chỉ đi ăn cùng nhau, trao nhau những nụ hôn, chứ tuyệt nhiênkhông tặng quà. Như thế cô cảm thấy rất vui, thoải mái và an tâm. Anh tuân thủ đượcđến tận giờ mà sao lại dở chứng chứ. Vì cô sắp đi xa ư? Anh cần cô nhìn chiếc đồnghồ kia như nhìn anh ư? Chẳng nhẽ cô lại phán rằng sao anh sến sẩm thế, thời buổicông nghệ thong tin, chat skype nhìn nhau cho đã mắt chứ sao lại phải là nhìn cáithứ kêu tích tắc ấy. À, hay là anh muốn cô hẹn với anh đúng 8 tháng là phảiquay về, không được ở lâu hơn? Tính cô vốn đơn giản hóa mọi việc, giờ gặp vấn đềnày thì lại thấy sao mà rắc rối thế. Minh đến phải chịu thua cái ánh mắt van nàikia thôi, chứ không thì anh lại dùng dằng cho tới sáng.

-Đượcrồi, em sẽ cầm, nhưng không hứa hẹn gì đâu đấy.

-Uh, phải đeo hàng ngày đấy nhé, cho mấy em cũ nghỉ hưu đi.

-Haizzz, phải hợp với quần áo thì mới đeo chứ.

-Haizzz, đẹp thế này thì cái gì chả hợp.

-Rồi rồi, biết thế đã.

-Hì hì …..

Anhcười toe toét, cứ làm như là sung sướng lắm, Minh cũng phải phì cười theo. Cô nóiphải ngủ sớm để mai còn đi, chứ anh trai cô gọi mà chưa dậy là thể nào cũng cáu.Anh đòi tiễn cô ra sân bay, nhưng nhất quyết Minh không chịu vì anh trai và bốmẹ sẽ đưa cô đi. Thắng đưa cô vào tận nhà, hôn tạm biệt lần nữa, rồi mới chịu ravề. Minh nhìn theo dáng anh, chợt thấy bâng khuâng xen lẫn nhớ nhung. Cô biết lànhững ngày tới đây, chắc chắn cô sẽ nhớ anh, nhưng cô muốn mình cảm nhận cái nhớấy xem nó da diết tới đâu, để cô thấy mình yêu anh , cần anh  và không thể sống thiếu anh. Chỉ có một tìnhyêu thực sự mãnh liệt mới giúp cô dễ dàng quên đi chồng cũ và nỗi đau mà anh tađã mang lại. Tạm biệt Hà Nội, tạm biệt anh.

Tác giả: Sóc

Comments

  1. Tình cờ lướt trên facebook và đọc được bài của bạn, không đủ kiên nhẫn nên đã tìm được trang này.... Hôm nay đang ở chỗ làm rất bận, nhưng đã đọc hết bài viết của bạn.... chính bởi vì câu chuyện giống hoàn cảnh của mình. Chỉ khác là mình sống ở nước ngoài cũng hơi lâu, nên mình không ngại người khác để ý và bàn tán này nọ. Lúc mình làm giấy ly dị, người chồng cũ đang ơ ViệtNam vừa viện cớ là về làm ăn, vừa là để gặp tình nhân mà anh ta quen online. Sau khi anh ta biết được mình đang làm thủ tục ly dị, thì anh ta đã lén tình nhân và gọi điện ngon ngọt với mình, nhưng lúc đó đầu óc của mình sáng suốt và rất tỉnh táo, lúc đó mình nghĩ, nếu không đứng dậy để bảo vệ bản thân mình, yêu thương bản thân mình thì sẽ chẳng có ai thương mình cả. Và mình đã xúc tiến giấy tờ ly dị 1 cách nhanh chóng, nhưng bên này phải đợi gần 1 năm mới nhận được tờ giấy chứng nhận độc thân. Trong giai đoạn chờ đợi, mình đã biết yêu thương bản thân hơn, biết quay lại trang điểm và làm đẹp cho mình, và thực sự cảm thấy rất yêu đời. Sau đó mình bắt đầu kết bạn và đi chơi, vì sau khi ly dị, mình mới nhận thấy mình có quá nhiều thời gian mà mình đã không có lúc lập gia đình (đi làm về là phải lo cơm nước cho chồng, lo dọn dẹp nhà cửa cuối tuần, ....). Trong lúc kết bạn và đi chơi, mình đã gặp 1 người rất hợp ý, sau gan 1 năm thì anh ta ngỏ lời, và 2 đứa cặp bồ. Sau 3 năm thì 2 đứa đám hỏi và hiện giờ tụi mình sống rất hạnh phúc. Dự định sẽ đám cưới sang năm. Thời gian với người sau này còn nhiều hơn là với cuộc hôn nhân trước, và mình rất hạnh phúc. Người mới này lại hoàn toàn trái ngược với người trước. Anh biết nấu ăn, biết dọn dẹp nhà cửa gọn gàng. Nhiều lúc mình làm biếng di shopping mua đồ trang điểm thì chính anh ấy đã dắt mình đi shopping mua sắm....

    Tóm lại, cuộc sống đôi lứa thì nên biết chia sẻ với người mình yêu. Cho dù mình tự lập, có nhiều chuyện mình tự làm được, nhưng cũng phải để nửa kia của mình phụ giúp mình, để cho họ có được cảm giác là mình cần họ. Nên ngồi xuống nói với nhau hết mọi chuyện, đừng cất giấu hết mọi chuyện vào mình rồi 1 ngày nào đó sẽ nổ bùng lên. Và 1 điều quan trọng mà mình học được nữa là... Trong tình cảm, cho dù được yêu và yêu rất nhiều, nhưng cũng phải nên giữ lại 1 khoảng không gian nhỏ cho chính mình. Để nếu có chuyện gì xảy ra, mình cũng có khoảng không gian đó để thở, suy nghĩ và lấy lại bình tình trước khi đối diện với vấn đề.

    Những bài viết của bạn rất hay, đơn giản nhưng cuốn hút người đọc. Rất mong sẽ có nhiều bài viết hơn nữa nha.

    Chúc bạn thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống

    Have a great weekend

    ReplyDelete
  2. E rất thích c của chị và hi vọng 2 nv chính sẽ có 1 kết thúc có hậu

    ReplyDelete
  3. Ôi....lâu lắm rồi mới đọc một câu truyện khiến mình đầy cảm xúc thế này. Cám ơn tác giả. Hóng tạp tiếp theo lắm cơ

    ReplyDelete
  4. Chị M viết thêm đi nhé, không thể chờ lâu hơn được , rất mong ngóng chuyện tiếp theo.Cảm ơn chị.

    ReplyDelete
  5. Chị ơi, chị viết tiếp nhé. Vô tình đọc được bài viết của chị lúc sáng mà ghiền 1 mạch đến tận giờ. Rất nhiều cảm xúc: hồi hộp, đồng cảm và rơi cả nước mắt (em phải len lén lau nước mắt ko sợ mọi người ở cty nhìn thấy..hic...) Hi vong sớm được đọc tiếp nhiều ngoại truyện nữa của chị. Cảm ơn những dòng cảm xúc rất thật của chị cho dù ko biết chị là ai ^^

    ReplyDelete
  6. Cảm ơn bạn! Nếu tác giả có viết thêm mình sẽ cập nhật!

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

NGOẠI TRUYỆN 1: EM CẦN ĐI THẬT XA ĐỂ TÌM CẢM GIÁC CÂN BẰNG CHO RIÊNG MÌNH

Những ngày sau khi được tòa án hôn nhân thả cho “tự do”, Minh sống trong cảm giác không thật với mọi người, mọi việc xung quanh và cả chính bản than cô. Một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cứ bủa vây lấy tâm trí của người đàn bà đã một đời chồng khi mới ở cái tuổi bắt đầu chin muồi ấy. Càng nhìn hai đứa con, cô càng thấy chua xót, chúng là kết quả của một tình yêu sâu nặng tưởng chừng không có gì có thể chia cắt nổi,thế mà chính những người trong cuộc lại đẻ tuột mất cái hạnh phúc trọn vẹn. Có nhiều lúc, cô thấy bản than thật vô lí khi cho rằng chính Sóc là nguyên nhân để cô không thể chia tay anh dứt khoát khi bị gia đình ngăn cản, ôi khổ than con. Minh thấy có lỗi vô cùng khi cứ nhìn thấy bố mẹ phải trả lời những câu hỏi soi mói của hàng xóm , anh em họ hàng, thậm chí là của cả khách hàng về cuộc li hôn của cô. Minh xấu hổ khi nhìn gia đình hạnh phúc của anh trai, khi ngày xưa cô đã cãi chày cãi cối rằng cô sẽ được hp bên một người yêu cô thật sự mỗi lần anh khuyên giải cô đừng lấy ...

NGOẠI TÌNH – BNKLT - NGOẠI TRUYỆN 6: ĐỜI ĐƯỢC MẤY TÍ???

1.Minh từng nói vớiThắng rằng, nếu đi xa, cô sẽ nhớ nhất ánh mắt tràn ngập yêu thương mà anh dànhcho cô, nhưng thực chất thì không phải vậy. Minh có cái tật hay bị ám ảnh bởi“mùi” của người khác, cô sinh ra ở tuổi trâu nhưng nghe chừng khứu giác lại làcủa con chóa. Mỗi khi đi làm về, việc đầu tiên cô nghĩ tới là ào vào ôm ấp hônhít nơi cổ , nách, sườn của con gái. (Xin lỗi con trai, vì con lớn quá rồi, nghịchnhiều, mùi của con quá kinh khủng không thể ngửi nổi, nên mẹ đã stop hành độngyêu thương ấy trên người con ) Có những đợt cô phải xa con cả tuần thì cứ đêmxuống là Minh day dứt khó ngủ chỉ vì thèm thuồng cảm giác dúi đầu vào lưng nó. Vớicô, nhớ nhung hình ảnh ánh mắt nụ cười hay giọng nói không day dứt bằng nhớ mùihương, nó khiến ruột gan cồn cào, chân tay bứt rứt. Yêu Thắng, cô cũng “bị” nhưvậy. Thắng rất ưa sạch sẽ, anh ăn mặc cũng đơn giản nhưng tuyệt đối mọi thứ phảiphẳng phiu, chỉn chu, thơm tho. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày nào cũng như ngàynào, anh đều tắm và gội đầu ít nh...